Nhưng nhìn ăn tiêu chính mình lúc trước, còn cả một phòng quần áo nơi chung cư kia, xem ra Tần Mặc rất hào phóng với cô; mỗi tháng tiền tiêu vặt anh ta cung cấp cho cô hẳn rất xênh xang, tất cả đã bị cô tiêu sạch?
Cuối cùng Trì Nghiên cũng không ăn tối ở bên ngoài, chỉ mua chút rau củ ở của hàng tiện lợi dưới chung cư rồi trở về. Cô dải sữa chua lên trái cây làm một đĩa salad kết hợp thêm chút ngũ cốc yến mạch gọn lẹ mà giải quyết xong bữa tối, ăn xong nhàm chán nên xem phim truyền hình trong chốc lát, sau đó thì đi ngủ sớm.
Giường trong phòng ngủ mềm lắm, mềm hơn rất nhiều so với chiếc giường ở bệnh viện kia, nhưng nằm trên giường Trì Nghiên lại không ngủ được. Một người đã mất hết ký ức, bị mất ngủ mà trong đầu lại rỗng tuếch không có gì để nghĩ ngợi, thực sự rất thống khổ. Trì Nghiên cũng không rõ rốt cục đã trăn trở bao lâu mới nặng nề đi vào giấc mơ; mở mắt ra lần nữa thì đã là buổi sáng sớm.
Cách lớp tơ tằm mỏng manh, Trì Nghiên cảm nhận được sau lưng mình là một thân hình nóng như lửa, bừng mắt liền thấy nửa thân mình đang bị Tần Mặc đè dưới thân.
Bộ pijama lụa tơ tằm màu lam thẫm trên người anh cùng kiểu dáng với cô, một tay đè nặng chăn, một tay đáp ở trên vai cô. Trước ngực mở phanh hai cúc áo, để lộ ra xương quai xanh gợi cảm mà xuống bên dưới lại là đường cong cơ bắp rắn rỏi.
Trì Nghiên mặt đỏ ửng bò khỏi ngực Tần Mặc bật dậy, ánh mắt không kìm được cứ dán về phía anh. Đây là lần đầu tiên cô nhìn anh ở khoảng cách gần như thế: đường viền hàm sắc nét lôi cuốn, môi mỏng, mũi cao; lúc anh khép đôi mắt lại cái vẻ trầm lặng và lãnh lệ, ánh mắt rạng rỡ nhưng không mất vẻ cứng cỏi thường ngày biến mất...
Đây là một người đàn ông đang ở trong giai đoạn tinh hoa nhất, đồng thời có được một vẻ ngoài bắt mắt và một bộ não tuyệt hảo, không khỏi khiến người người đố kỵ. Không biết có phải là do ánh mắt ghen ghét của Trì Nghiên quá rõ ràng hay không mà trong phút chốc Tần Mặc đã mở bừng mắt.
"Tỉnh rồi?" Giọng nói khàn khàn lại lười nhác của người đàn ông vừa dậy vào lúc sáng sớm.
"Ừm." Trì Nghiên hơi mất tự nhiên khẽ cụp mắt, nhưng rồi lại thấy ánh mắt Tần Mặc nhìn mình thăm thẳm, trong mắt như chứa thứ gì đó kích động.
"Bác sĩ có dặn không thể vận động kịch liệt không?" Anh lại hỏi, vươn tay sờ cái trán cô: nơi đó có một mảng bị cạo nhẵn giờ đã mọc lổm chổm tóc, che giấu đi vết sẹo vừa cắt chỉ.
Bàn tay Tần Mặc vuốt ve vết sẹo, có chút buồn buồn, có chút ngưa ngứa; Trì Nghiên ngước mắt liền thấy đối phương đã ngồi dậy, thân hình vạm vỡ đĩnh bạt bao phủ cô, ánh mắt nhìn cô nóng rực.
Trai gái trưởng thành ở cùng một chỗ có một số việc không sớm thì muộn cũng sẽ phát sinh. Tất nhiên Trì Nghiên hiểu được ý tứ trong ánh mắt Tần Mặc, cô trở về một tiếng: "Không", ngay sau đó gương mặt Tần Mặc đã áp sát đến bên cô, hơi thở ấm nóng hoà quyện càng ngày càng gần, cho đến khi hôn lên môi cô.