Mây Mưa Vu Sơn
Chương 8
⬅ Trước Tiếp ➡

Quý Thanh, mỗi khi hai người họ cãi nhau, chỉ cần cô khóc, dù ai đúng ai sai, anh đều xoắn lấy tai Quý Thanh và mắng, sau đó bế cô lên, dỗ dành cho đến khi cô bật cười.
Vân Phi Phi vẫn đang chìm đắm trong hồi ức nhưng những ngón tay thô ráp của Sở Quý Đình đã từ cằm cô chậm rãi trượt xuống, dừng lại nơi trước ngực, đầu ngón tay anh nhẹ nhàng ấn vài cái qua lớp vải, khóe miệng cong lên nụ cười đầy gian tà "Đợi về đến phủ đốc quân, anh muốn xem xem bé ngoan nói mình mặc cỡ lớn nhất là cố tình nói dối để quyến rũ Mộ Thuấn Hoa, hay thật sự mười năm không gặp, bé ngoan đã phát triển đến mức này rồi." Dù Vân Phi Phi ngây thơ đến đâu cũng hiểu Sở Quý Đình định trả thù cô như thế nào.
Trước đây cô đã từng nghĩ đến chuyện này, nếu Sở đốc quân thực sự là con trai của nhà bác Sở thì anh sẽ trả thù gia đình cô ra sao.
Cô chỉ tưởng rằng, sự trả thù của Sở Quý Đình chỉ dừng lại ở việc làm nhục tinh thần và hành hạ thể xác, cho dù anh bắt cô minh hôn với Sở Quý Thanh, cả đời giữ gìn tiết hạnh vì cậu, cô cũng cam tâm chấp nhận.
Nhưng cô chưa từng nghĩ rằng, sự trả thù của anh lại là thế này Trong chốc lát Vân Phi Phi đã sợ hãi đến mức toàn thân cứng đờ, theo bản năng lùi lại để tránh khỏi Sở Quý Đình nhưng bàn tay anh đã ôm lấy eo nhỏ của cô, khẽ kéo một cái, khiến cô ngã vào lòng anh.
Anh nghiêng người nói vào tai cô "Ngày kết hôn của em với Mộ Thuấn Hoa nhưng đợi lát nữa người dùng dương vật lớn cắm vào huyệt non mềm mại của em lại là Sở Quý Đình anh, em thấy thế nào?
Nghe có thích không?" Giọng của anh trầm thấp nhưng đối với Vân Phi Phi thì những lời ấy chẳng khác nào âm thanh của ác quỷ vọng lên từ địa ngục.
Dù gia đình đã sa sút nhưng Vân Phi Phi xuất thân từ một thư hương thế gia, từ nhỏ đã được cha mẹ dạy dỗ nghiêm khắc, khi lớn lên, dù tiếp thu chút giáo dục phương Tây nhưng cô sống nề nếp suốt 16 năm, trong xương tủy cô vẫn mang dòng máu truyền thống.
Mặc dù Mộ Thuấn Hoa cũng từng nói với cô vài lời tình tứ, thậm chí cả những lời đùa cợt nhạy cảm nhưng tất cả đều mơ hồ và kín đáo, đây là lần đầu tiên cô nghe một người đàn ông ngang nhiên nói ra những lời tục tĩu đến vậy ngay bên tai, cô lập tức cảm thấy vừa xấu hổ vừa phẫn nộ "Anh thật vô liêm sỉ Đê tiện " Vân Phi Phi đỏ bừng mặt, giận dữ quát.
Nhưng giọng cô vốn mềm mại, dù là lúc tức giận cũng nghe êm tai, chẳng có chút uy lực nào, thậm chí còn mang theo vài phần như đang làm nũng.
Gương mặt trắng nõn như ngọc thạch ánh lên màu ửng hồng, càng tôn lên vẻ đẹp dịu dàng đầy quyến rũ.
Cô cố gắng thoát khỏi vòng tay anh nhưng anh lại ôm chặt hơn, bầu ngực mềm mại của cô ép chặt vào ngực anh, biến dạng dưới sức mạnh, hương thơm nhẹ nhàng từ cơ thể cô lan tỏa, khiến trong lòng Sở Quý Đình bỗng dâng lên một dòng máu nóng, thân dưới cũng có dấu hiệu thức tỉnh.
Nhưng phá thân cô trên xe thì có gì thú vị?
Muốn chơi đùa, đương nhiên phải đợi về phủ đốc quân, chậm rãi mà chơi cho thỏa.
Anh đẩy cô ra, nụ cười đùa cợt trên mặt biến mất, thay vào đó là vẻ lạnh lùng "Vô liêm sỉ?
Đê tiện?
Bé ngoan đang nói


⬅ Trước Tiếp ➡