Chương 7
đã xông vào đại sảnh, từng nòng súng lạnh lẽo nhắm thẳng vào đầu tất cả quan khách, bao gồm cả anh ta và cha mẹ.
"Thuấn Hoa Giữ mạng là quan trọng nhất Dân không đấu lại quan, huống chi giờ đây quân phiệt lên cầm quyền, chúng ta càng không thể đối đầu với họ Con không nghĩ cho bản thân thì cũng phải nghĩ cho cả nhà họ Mộ " Cha Mộ kịp thời ngăn cản anh ta.
Cô dâu bị cướp ngay trong ngày đại hôn, chuyện này ở Giang Thành quả thực là chấn động chưa từng có, đại sảnh nhà họ Mộ hỗn loạn như ong vỡ tổ, những vị khách dự lễ đều là nhân vật có máu mặt, gần như toàn bộ giới chính trị và thương nhân ở Giang Thành đều có mặt, thế nhưng lúc này, tất cả đều bị binh lính dưới trướng của Sở đốc quân chĩa súng vào đầụ Sự ngang ngược của vị đốc quân này đã vượt quá giới hạn, dù Mộ Thuấn Hoa chưa từng dính líu đến chính trị, cũng không rõ tình hình trong nước nhưng giờ đây anh ta cũng đã nhận ra Giang Thành này thực sự thuộc về ai, thêm vào đó, cha anh ta đã kịp thời nhắc nhở và ngăn cản Cho dù có nghiến răng đến chảy máu thì lúc này anh ta cũng tuyệt đối không dám liều lĩnh giành lại Vân Phi Phi từ tay đốc quân, hơn nữa anh ta cũng hiểu rõ, dù có đánh đổi cả tính mạng của cả nhà, cũng không thể cứu được cô.
Còn Vân Phi Phi, khoác lên mình chiếc váy cưới nặng trĩu được Sở đốc quân ôm chặt ở trong lòng, cô nhỏ bé chẳng khác nào một con búp bê, dù cô đã tỉnh táo lại và cố gắng giãy giụa nhưng dưới sự áp chế tuyệt đối của sức mạnh, tất cả sự phản kháng của cô đều trở nên nực cười, chẳng khác nào một con rối dây đang cố vùng vẫy thoát khỏi chủ nhân.
Ngay khoảnh khắc cô bị Sở Quý Đình bế ra khỏi cổng lớn nhà họ Mộ, bầu trời vốn u ám chợt đổ sầm xuống, trong chớp mắt, gió mưa nổi lên, sấm chớp rền vang.
Những hạt mưa lạnh buốt rơi xuống má và người Vân Phi Phi, thấm sâu vào tận xương tủy, cũng khiến cô bừng tỉnh khỏi cơn mê, nhận ra rằng từ nay về sau, cuộc đời cô sẽ giống như cơn bão này, không còn được bình yên nữa..
Bị nhét vào xe hơi, trong khoang sau chỉ có cô và Sở Quý Đình, dù khuôn mặt anh không thay đổi nhưng khí chất đã khác xa so với mười năm trước, mười năm trước anh ôn hòa, đối xử với mọi người thân thiện, nhưng giờ đây chỉ cần lại gần anh, Vân Phi Phi đã cảm thấy run sợ.
Người đã giết chóc quá nhiều, quanh thân tự nhiên sẽ mang theo sát khí hung bạo, dù khuôn mặt anh đẹp như điêu khắc, khóe miệng cũng nở nụ cười nhìn cô nhưng đối với Vân Phi Phi mà nói, anh tựa như một con quỷ khiến cô khiếp sợ.
"Anh đưa em đi là muốn làm gì?" Vân Phi Phi cố tỏ ra bình tĩnh chất vấn Sở Quý Đình nhưng đôi môi khẽ run rẩy vẫn vô tình bán đứng sự hoảng loạn bên trong của cô.
Sở Quý Đình khẽ cười lạnh lùng, dùng tay nâng cằm cô, ép cô ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt anh.
Anh trêu đùa "Bé ngoan đoán xem, anh cướp em đi ngay trong ngày kết hôn là muốn làm gì?" Bé ngoan là cách anh gọi cô mười năm trước, anh hơn cô 14 tuổi, người nhà bảo anh gọi cô là em gái nhưng anh lại cứ gọi cô là bé ngoan, cô mơ hồ nhớ lại, lúc đó anh thực sự rất yêu thương cô.
Cô cùng tuổi với em trai ruột của anh là