Chương 9
về người cha quá cố của mình sao?
Vì muốn bán con gái đổi lấy vinh hoa, ông ta đã ép chết Quý Thanh và cha anh, khi ông ta quyết định hủy hôn, chắc chắn ông ta không ngờ rằng đứa con gái mà ông ta muốn bán với giá cao hôm nay lại phải chịu nhục dưới thân anh " "Bé ngoan, em nói xem, đào tro cốt của ông ta lên rồi đặt ở phủ đốc quân, để cho ông ta nhìn xem anh chơi em thế nào, em thấy thế nào?
Nếu em mất trinh, nhất định sẽ chảy máu, bé ngoan của anh mềm mại như vậy, chắc hẳn rất khó nuốt ngón tay của anh, nếu anh cắm thẳng cả dương vật vào, không biết sẽ chảy bao nhiêu máu nữa đây, để cho ông ta nhìn xem con gái của ông ta sẽ trả nợ nghiệp thay ông ta như nào, em nói có được không?" Giọng điệu của anh không hề đáng sợ, chỉ nhàn nhạt nhưng từng câu từng chữ lại khiến Vân Phi Phi lạnh sống lưng.
Suốt 16 năm qua, cô luôn được cha mẹ bảo bọc cẩn thận, chưa từng trải qua bất kỳ khó khăn nào, tính cách cô mềm mỏng đến mức chưa từng cãi vã với ai, lúc nào trên môi cũng nở nụ cười ngọt ngào, dịu dàng, đôi mắt trong veo như dòng suối, chỉ cần nhìn là biết ngay cô được nuông chiều, được nâng niu mà lớn lên.
Giờ đây đột ngột trải qua biến cố như vậy, lại nghe thấy những lời kinh khủng từ miệng Sở Quý Đình, dù anh chưa làm gì, cô đã sợ hãi đến mức toàn thân run rẩy, nước mắt không cách nào kìm nén, từng giọt từng giọt lăn dài trên gò má.
Gương mặt nhỏ nhắn trắng bệch, bờ vai gầy yếu khẽ run lên, trông vừa đáng thương lại càng khiến người ta muốn dày vò, muốn ép cô khóc lớn hơn nữa.
"Không phải..
không phải như vậy..
cha chỉ..
chỉ là không muốn em chịu khổ..
ông ấy không hề có ý ép chết Quý Thanh và bác Sở.." Cô nghẹn ngào giải thích nhưng càng nói, cơ thể lại càng run dữ dội hơn.
Trên gương mặt tái nhợt, đôi mắt đỏ hoe vì khóc khiến dung nhan cô mang theo một vẻ đẹp bi thương rung động lòng người.
Bé ngoan của anh, bảo sao lại được mệnh danh là đệ nhất mỹ nhân Giang Thành, dù là cười, giận hay khóc, cô vẫn đẹp đến mức khiến người ta không thể rời mắt.
"Ông ta không nỡ để em chịu khổ nhưng lại nỡ ép chết Quý Thanh sao?
Ông ta đã sợ em khổ sở, anh lại càng muốn khiến em nếm đủ mọi đau đớn trên đời." Nụ cười của Sở Quý Đình càng trở nên dữ tợn.
Xe dừng lại trong sân phủ đốc quân.
Anh thong thả chỉnh trang lại quân phục rồi cúi người, kéo Vân Phi Phi đang co rúm trong góc xe ra ngoài, sau đó bế ngang cô lên, sải bước tiến vào trong tòa biệt thự kiểu Tây.
Lúc này, cô đã sợ đến mức quên cả vùng vẫy, đầu mũi và hốc mắt đỏ hoe, đôi mắt long lanh ngấn nước khẽ run rẩy nhìn Sở Quý Đình đang ôm chặt lấy mình.
Sau khi lên phòng ngủ ở tầng hai, Sở Quý Đình đặt thẳng Vân Phi Phi đang cuộn tròn người xuống giường rồi đứng dậy, cởi bỏ dây lưng trên trang phục đốc quân của mình.
"Đừng đừng mà anh Đình đừng mà em sợ " Vân Phi Phi ngồi dậy, bất lực lắc đầu, miệng không ngừng vô thức xin tha.
Hai chữ "anh Đình" lại thực sự khiến cho động tác của Sở Quý Đình khựng lại.
Anh không biết là vì chút mềm lòng cuối cùng từ tận đáy lòng đã bị đánh thức hay là vì sợ trực tiếp dùng dương vật phá thân cho cô, chỉ cần hơi