Chương 4
phiền lòng nữa.
Sau khi múc đồ ăn ra, cô mới nhớ ra một chuyện, "Anh đã ăn cơm chưa?" Người đàn ông nhìn đĩa đồ ăn trong tay cô, "Có đủ ăn không?" Thư Tâm hơi ngạc nhiên, "Anh ăn được nhiều lắm sao?" Lăng Thiệu nở nụ cười, "Khẩu phần ăn của tôi rất lớn." Thư Tâm quay lại nhìn anh, "Vậy anh còn muốn ăn gì không?
Tôi làm thêm cho anh một ít." Trans Cola Đây là lần đầu tiên Lăng Thiệu nghe thấy một người phụ nữ nói với anh những lời như thế này.
Anh và Tống Văn đã kết hôn được mấy năm nhưng cô ấy chưa một lần vào bếp, chứ đừng nói là đứng trong bếp nấu cơm cho anh.
"Tùy cô." Lăng Thiệu lại nhìn Thư Tâm một lần nữa.
Tống Văn nói cô là một người phụ nữ đã kết hôn được bốn năm năm, còn là người đến từ vùng quê nghèo.
Anh còn tưởng anh sẽ nhìn thấy một người phụ nữ hết sức quê mùa.
Không ngờ, người phụ nữ này có vẻ ngoài không tệ, làn da trắng nõn, đôi mắt rất đẹp cùng hàm răng đều đặn, khi nở nụ cười sẽ có lúm đồng tiền nhàn nhạt bên khóe môi.
Vào khoảnh khắc thoáng qua trong phòng tắm, anh chỉ nhìn thấy gò bồng đảo tròn đầy, cao ngất của cô.
Lúc này anh mới để ý, khí chất của cô cũng không tệ, hoàn toàn không giống người sinh ra ở vùng quê nghèo.
Mái tóc đen thẳng mượt được buộc ở sau gáy, để lộ ra cần cổ thon thả trắng ngần.
Ăn mặc khá bảo thủ, váy dài đến bắp chân, chừa ra cổ chân nhỏ nhắn đẹp mắt.
Vì đi dép lê nên đầu ngón chân lộ ra, bàn chân trắng lóa mắt dưới vạt váy.
"Anh ăn trước đi." Thư Tâm bày biện món ăn ra bàn, sau đó đi vào bếp bắt đầu xào raụ Động tác đảo trộn của cô rất thành thạo, sau đó cô đi tìm đĩa.
Bát đĩa đặt trên tủ, cô kiễng chân định lấy, vừa mới chạm tay vào thì phía sau đó có một cơ thể nóng hầm hập ghé đến.
Cô giật nảy mình, lập tức quay người lại, người đàn ông cũng vừa vặn cúi xuống nhìn cô.
Anh cầm đĩa trong tay, lùi về sau hai bước, đưa đĩa cho cô.
Thư Tâm bối rối nói "..
Cảm ơn." Dọa chết cô rồi.
Bàn tay cầm muôi lật của cô vẫn còn đang run run, tim đập như trống bỏi, sống lưng tê rần như bị điện giật.
Người đàn ông đã ngồi xuống bàn ăn cơm.
Thư Tâm rót cho anh một cốc nước, Xào xong món cuối cùng, lúc này Thư Tâm mới xới cơm cho mình, ngồi ăn cơm ở phía đối diện, cách Lăng Thiệu rất xa.
Trên bàn ăn rất im ắng, tốc độ ăn của người đàn ông rất nhanh, quả thực ăn rất nhiều, ăn xong anh nói với Thư Tâm một câu "Cơm rất ngon, cảm ơn." "Đừng khách sáo." Thư Tâm chỉ cắm cúi ăn cơm, không dám nhìn anh.
Cô cứ cảm thấy chỗ eo lưng nóng ran, như thể vừa rồi chỗ đó đã bị người đàn ông kia chọc vào vậy.
Ăn cơm xong, cô đi rửa bát, người đàn ông đã vào trong phòng ngủ.
Thư Tâm thở phào một hơi dài.
Rửa bát xong, cô vào phòng dành cho khách, khóa trái cửa lại.
Sau đó cô lấy điện thoại ra, nhìn mới thấy có 4, 5 cuộc gọi nhỡ, đều là điện thoại của chồng cô, Lý Đức Hải.
Cô gửi lại một tin nhắn trên Wechat.
Lý Đức Hải trực tiếp gọi điện thoại cho cô, "Làm sao mà mãi không bắt máy vậy?" "Có chuyện gì thế?" Giọng điệu của Thư Tâm không dễ chịu lắm.
So với những người đàn ông ở bên ngoài, ông chồng của mình đúng