⬅ Trước Tiếp ➡

lớn đứng ở ngưỡng cửa, ánh mắt người đàn ông rơi xuống bộ ngực trần của cô cách tấm kính, chợt ý thức được điều gì đó, cúi đầu xin lỗi, "Xin lỗi, tôi tưởng là Tống Văn." Không sao." Thư Tâm hơi bối rối quay đầu lại, không nhịn được cúi xuống nhìn cơ thể mình.
Vừa rồi anh ta..
nhìn thấy rồi sao?
Thật là lúng túng.
Trans Cola Thư Tâm tắm xong, thay quần áo rồi đi ra ngoài, lúc này cô mới nhìn thấy người đàn ông nọ đang đứng trong phòng khách.
Anh mặc chiếc áo ba lỗ bó sát, đường nét cơ bắp nổi rõ dưới lớp vải, trên trán còn vương lớp mồ hôi mỏng, toàn thân toát ra mùi nam tính nồng nặc.
Chào anh, tôi là Thư Tâm, là bạn đại học của Tống Văn." "Tôi biết, chào cô, tôi là Lăng Thiệụ" Bầu không khí trở nên ngượng ngập.
Thư Tâm cúi đầu nói "Anh muốn dùng phòng vệ sinh đúng không, vào đi." Người đàn ông gật đầu, đi vào trong phòng.
Chẳng bao lâu sau, bên trong vang lên nước róc rách, không biết đã nhịn tiểu bao lâụ Thư Tâm đứng bên ngoài nghe âm thanh khiến người ta đỏ mặt tía tai kia, rất lâu sau mới kết thúc.
Người đàn ông ra ngoài rồi vào phòng ngủ, lấy một chiếc quần cộc đi ra ngoài.
Dường như nhớ ra chuyện gì đó, anh ta lại lộn lại lấy áo rồi mới vào phòng tắm.
Thư Tâm cúi đầu vờ như không nhìn thấy, cô đi vào trong bếp.
Đồ ăn trong tủ lạnh rất nhiều, hầu hết đều là những đồ chỉ cần hâm nóng lại là có thể ăn được, còn có một số bánh sủi cảo đông lạnh.
Đầu tiên cô vo gạo, bỏ vào trong nồi cơm điện.
Sau đó cô định ra ngoài mua chút rau, nghĩ lại mới nhớ ra không có chìa khóa.
Cô bèn đi đến gần cửa phòng tắm, nói một câu với người đàn ông kia, "À anh Lăng, tôi xuống dưới một lát nhé." Người đàn ông đã cởi quần áo, trên người chỉ còn độc chiếc quần lót, anh mở hé cửa ra.
Ánh mắt Thư Tâm rơi vào lồng ngực cường tráng của anh, sau một lát dừng ngắn ngủi, cô hơi lúng túng thu mắt lại, "..
Tôi nói là, tôi xuống dưới một lát." "Ừm." Người đàn ông gật đầu, lại chỉ ra bên ngoài, "Chìa khóa ở trên tủ giày." "Vâng, cảm ơn anh." Thư Tâm cúi gằm mặt nói cảm ơn, vội vàng bước ra ngoài.
Trong đầu cô vẫn đang hồi tưởng lại một đống nặng trĩu được bọc trong quần lót của người đàn ông kia.
Sao lại to như vậy.
Thư Tâm mua chút rau quả trong siêu thị dưới nhà.
Lúc lên nhà, người đàn ông kia vẫn đang tắm.
Cô vào bếp, bắt đầu nấu cơm.
Định làm chút gì đó để ngày mai Tống Văn mang đi làm, vì dù sao chuyện mà cô có thể báo đáp chỉ có nhiêu đây mà thôi.
Nấu xong món xào thứ hai, Thư Tâm quay đầu, nhìn thấy người đàn ông kia đã đứng ở phía sau từ khi nào, đang nhìn cô chăm chú.
Cô lúng túng cười với anh, "Xin lỗi vì đã tự tiện sử dụng phòng bếp của hai người." "Không sao." Người đàn ông cầm khăn bông lau tóc, "Cứ dùng tự nhiên." Tướng mạo của người đàn ông rất nam tính, ngũ quan cực kỳ mạnh mẽ, làn da hơi ngăm đen nhưng lại toát ra mấy phần điển trai ngoài mong đợi.
Chất giọng cũng êm tai, tiếng phổ thông rất chuẩn.
Thư Tâm không khỏi nghĩ đến chồng mình, một người đàn ông thật thà hiền lành, nhìn thấy phụ nữ chỉ biết ngượng ngùng, tiếng phổ thông nói bập bẹ, ưu điểm duy nhất chỉ có hiếu thuận.
Cô mím môi, không nghĩ đến những chuyện


⬅ Trước Tiếp ➡