Chương 5
là chẳng được cái nước gì.
"Chuyển cho anh ít tiền." Giọng Lý Đức Hải có vẻ mệt mỏi, "Anh đã tiêu hết rồi." Thư Tâm phải nhẫn nhịn lắm mới không nổi cáu, cô lạnh giọng nói "Em cũng không có tiền." "Chẳng phải trong thẻ của em vẫn còn hơn bốn nghìn sao?" Lý Đức Hải hỏi "Sao lại không còn tiền nữa?" "Lý Đức Hải, đó là tiền của tôi, nếu anh muốn chữa bệnh cho bố mẹ anh thì tiêu tiền của anh đi." Thư Tâm hít sâu một hơi, "Từ khi chúng ta lấy nhau đến bây giờ, nhà anh đã cho tôi đồng nào chưa?
Vì sao lần nào cũng muốn dùng tiền của tôi vậy?
Tiền của tôi là gió thổi tới sao?
Bản thân tôi không cần sống nữa à?
" "Đang yên đang lành em bị sao vậy?" Lý Đức Hải thấy cô tức giận, dịu giọng xuống, "Họ sinh bệnh anh không thể không quan tâm đúng không?" Nước mắt dâng lên trong mắt, Thư Tâm kìm nén không bật khóc thành tiếng, "Tôi không có tiền, tôi đã bị nhà các người vắt kiệt rồi." Cô cúp điện thoại, nghĩ lại vẫn chưa thấy hả giận, dứt khoát tắt máy.
Sau đó, cô úp mặt vào gối, khóc trong im lặng.
Trans Cola Chăn gối trên giường có mùi cực kỳ thơm, là mùi nước hoa của Tống Văn.
Một chai nước hoa của cô ấy đã gần 3000 tệ, là món xa xỉ mà Thư Tâm e rằng có phấn đấu cả đời cũng không nỡ mua.
Cô đã khóc đủ rồi.
Cô mở cửa đi vào phòng tắm rửa mặt, lúc đi ra nhìn thấy Lăng Thiệu đang đứng trước thiết bị chiếu phim, có vẻ đang chuẩn bị xem phim.
Thấy cô đi ra, anh bèn hỏi "Cô có muốn.." Thư Tâm cúi đầu, nhanh chóng quay về phòng mình.
Những giọt nước mắt ấm ức lại rơi xuống.
Bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa, "Cô không sao chứ?" Thư Tâm đáp lại một tiếng "Không sao." Bên ngoài yên lặng giây lát, người đàn ông lại nói "Nếu có chỗ nào cần giúp đỡ, cứ nói một tiếng." "Cảm ơn, không cần đâụ" Thư Tâm lại mở máy lên, nhắn cho Tống Văn một tin nhắn Tớ định ngày mai về nhà luôn.
Trong lòng cô đang có một ngọn lửa bị kìm nén, không thể giải tỏa mà chỉ có thể dằn xuống đáy lòng, vừa khó chịu vừa chán chường.
Lúc mở cửa đi ra ngoài, người đàn ông đang thay giày ngoài cửa, anh có thói quen đi chạy bộ buổi tối sau khi ăn cơm xong.
Thư Tâm hỏi "Anh đi ra ngoài sao?" Người đàn ông gật đầụ "Anh đợi một chút, tôi cũng muốn đi ra ngoài." Thư Tâm định lấy điện thoại, nhưng nghĩ sao lại bỏ điện thoại xuống, chỉ lấy chút tiền nhét vào túi, theo sau người đàn ông ra khỏi nhà.
Lúc ở trong thang máy, cô nhìn thấy vách thang máy phản chiếu đôi mắt khóc đến đỏ hoe của mình.
Cô càng cảm thấy mất mặt hơn, không ngẩng đầu lên nữa.
Trái lại người đàn ông không nói gì, chỉ dẫn cô đi ra ngoài.
Họ cứ yên lặng đi trên đường như vậy, chẳng ai chịu nói gì, cho đến khi Thư Tâm nhìn thấy quán bar ở bên kia đường.
Cô nhìn người đàn ông ở phía trước, vẻ mặt đã ôn hòa hơn rất nhiều, "Tôi tự đi lòng vòng, chút nữa tôi sẽ quay về." "Không sợ đi lạc à?" Người đàn ông nhìn về hướng mà cô vừa mới nhìn, chỉ thấy quán bar và khách sạn.
Thư Tâm lắc đầu, lại nói cảm ơn anh, sau đó đi thẳng về phía trước.
Trời về đêm hơi lạnh, khi bước đến cửa quán bar, cô hơi do dự.
Trước giờ cô vẫn là người dịu dàng hiền lành, đã lấy chồng nên cũng biết giữ