⬅ Trước Tiếp ➡

xa xỉ, quá hoành tráng, khiến cô tự thấy xấu hổ.
Taxi dừng trước cổng chung cư, Thư Tâm trả tiền xuống xe.
Đến sạp trái cây trước cổng mua chút trái cây, Thư Tâm mới dựa theo số tòa nhà mà Tống Văn gửi cho, vào thang máy đi lên trên.
Tống Văn đã mở sẵn cửa từ lâu, chốc nữa cô ấy phải đi làm, bây giờ đang trang điểm.
Thấy Thư Tâm đứng thay giày ở cửa, cô ấy cười nói "Nhà tớ đã một tuần chưa lau rồi, đừng thay nữa, cứ để vậy đi, hai ngày nữa đến cuối tuần sẽ có người đến quét dọn." Thư Tâm vẫn thay giày rồi đi vào nhà, đưa trái cây vào trong bếp, mới hỏi Tống Văn "Cậu ăn cơm rồi à?" "Gọi đồ ăn bên ngoài." Tống Văn chỉ vào bàn ăn, "Cậu chưa ăn cơm nhỉ?" Thư Tâm nhìn cô ấy một cái, "Chẳng lẽ ngày nào cậu cũng gọi đồ ăn ngoài?
Không nấu cơm hả?" Tống Văn đã trang điểm xong, đấm đấm bả vai, "Lấy đâu ra nhiều thời gian thế, ngày nào cũng mệt rũ người đây này." Tống Văn để tóc ngắn, chiều cao trung bình nhưng người rất gầy, cẳng chân lộ ra ngoài nhỏ như cây đũa.
Thư Tâm rất muốn hỏi bình thường cô ấy ăn những gì, sao còn gầy hơn cả hồi học đại học.
Đã 5 năm hai người chưa gặp nhau nhưng tình bạn vẫn còn, ít ra khi nghe Thư Tâm sắp đến đây, Tống Văn là người đầu tiên mời cô đến nhà ở.
Bất luận là muốn khoe khoang, hay nguyên nhân nào khác, Thư Tâm đều cảm kích cô ấy.
Vì dẫu sao hiện giờ cô làm gì cũng phải tiết kiệm, không muốn lãng phí thêm một khoản tiền.
"À đúng rồi, 6 giờ chồng tớ về đến nhà, tớ đã nói với anh ấy rồi, cậu ở căn phòng kia nhé." Tống Văn chỉ về phía căn phòng nọ, đi ra cửa thay sang đôi giày da màu đen của mình, xách túi mở cửa ra ngoài.
"Được, cảm ơn cậu nha." Thư Tâm cất cao giọng hô lên một câụ Tống Văn vẫy tay, "Tớ đi đây." Cửa vừa đóng lại, Thư Tâm chậm rãi thở phào nhẹ nhõm.
Cô nhìn quanh một vòng, bắt đầu ngắm nghía căn nhà.
Phòng khách có một gian chiếu phim, ở giữa có một tấm rèm ngăn cách với phần còn lại của phòng khách.
Cô vén rèm lên nhìn qua, bên trong có hai chiếc ghế mát xa, đối diện là thiết bị chiếu phim, một bàn trà nhỏ kê giữa hai chiếc ghế mát xa, bên trên còn vỏ đồ ăn và một cốc nước ngọt.
Hẳn là đồ Tống Văn đã ăn.
Chồng của cô ấy là giáo viên Thể dục, nghe nói rất chú trọng thể hình, chưa từng ăn những đồ ăn nhanh như thế này.
Thư Tâm bỏ rác vào trong thùng rác rồi gấp chiếc gọn tấm thảm trên ghế mát xa, nhìn thấy trên ghế còn vụn khoai tây chiên, cô không nhịn được đi lấy chổi vào quét dọn.
Sau khi dọn dẹp sạch sẽ, cô lại đi vào phòng dành cho khách, sắp xếp đồ đạc của mình gọn gàng.
Sau đó, cô xắn tay áo lên, làm một cuộc tổng vệ sinh triệt để cho nhà của Tống Văn.
Đang vào tháng 5 nên trời rất nóng.
Cô làm một mạch đến hơn 5 giờ chiều mới hoàn toàn kết thúc công cuộc dọn dẹp.
Cả vùng lưng ướt đẫm, trên mặt cũng toàn là mồ hôi.
Cô tìm một lúc lâu mà vẫn không tìm thấy công tắc điều hòa nằm ở đâu, đành mở điều hòa trong phòng khách, sau đó đi vào phòng tắm tắm rửa.
Cô loáng thoáng nghe thấy tiếng cửa được mở ra, lập tức giật mình quay đầu lại.
Sau đó cô nhìn thấy một người đàn ông cực kỳ cao


⬅ Trước Tiếp ➡