⬅ Trước Tiếp ➡

Nếu không phải nhớ Tạ Nhan còn ở đây, hắn liền muốn quỳ xuống cầu xin Phó Thanh tha thứ.
Phó Thanh không để ý tới hắn, đem khay để xuống "Gọi trước chút đồ ăn, sau đó chọn món cậu thích"
Tạ Nhan ngồi ở đối diện híp mắt cười.
Phó Thanh không thấy cậu cười, liếc mắt nhìn Chu Ngọc đang run lẩy bẩy, ho khan một tiếng "Cũng không phải tất cả đều là nói bậy. Phần trước là sự thật, anh có dắt theo anh trai nó đi đòi nợ. Phần sau là giả, anh chưa từng hẹn hò với ai."
Tạ Nhan cười ra tiếng, "Tôi biết, Phó Ca cũng không đánh người."
Lời nói vừa nói ra khỏi miệng, Tạ Nhan liền ngây ngẩn cả người.
Kỳ thực đây là lần thứ nhất cậu gọi ra danh xưng này.
Gọi rất tự nhiên.
Chu Ngọc nháo ra một màn kịch như thế, lúc ăn cơm cũng không dám làm loạn, đàng hoàng thay tiểu yêu tinh của đại ca rót rượu thêm món, không dám nhiều lời.
Tạ Nhan không biết uống rượu, cũng không thể không cho người ta mặt mũi, bình thường vào tình cảnh phải uống rượu cậu đều từ chối. Nhưng cậu thấy Phó Thanh cầm ly rượu, lúc uống híp mắt lại bộ dáng giống như rất ngon. Tạ Nhan giật mình cũng nâng cái miệng nhỏ lên uống vài ly.
Bên trong nhà hàng lẩu ánh đèn rất mờ, Tạ Nhan cúi đầu, lại luôn giả vờ giả vịt, mãi đến tận lúc ăn xong, Phó Thanh mới nhận ra cậu có chỗ không đúng.
Tạ Nhan luôn cúi đầu, Phó Thanh thanh đi đến bên cậu ngồi xổm xuống mới thấy rõ cậu hơi nhắm mắt, trong mắt tựa hồ có một tầng thủy quang, dường như rất mềm mại, hai má cũng rất nóng.
Phó Thanh hỏi cậu, "Uống say sao?"
Tạ Nhan ngẩng đầu lên, theo bản năng nguỵ biện, "Không có, chính là có chút buồn ngủ."
Cậu mơ mơ màng màng, lỗ tai cũng nghe không rõ lắm, chỉ biết là Phó Thanh cùng Chu Ngọc nói mấy câụ
Sau một chốc, âm thanh mới kéo gần lại chút, cậu nghe thấy Chu Ngọc nói "... Ca, cần em gọi một chiếc xe không?"
Ước chừng là do cách rất gần, Tạ Nhan nghe rất rõ ràng "Gọi xe đến quá lâu, tự anh đón xe, không cần cậu tiễn."
Phó Thanh kêu xe, dụ dỗ mãi mới hỏi ra địa chỉ, Tạ Nhan uống say tính cảnh giác còn rất mạnh.
Đến được nhà Tạ Nhan, Phó Thanh mở cửa, đem Tạ Nhan say khướt đặt trên giường, cởi áo khoác, liền đi tới phòng khách, nấu ấm nước, chờ nước sôi mới rót chén nước nóng, đi vào phòng ngủ.
Tạ Nhan đã tỉnh rồi.
Cửa sổ mở ra, thổi gió lạnh vào phòng. Tạ Nhan ngồi ở trên giường, khuỷu tay để trên bệ cửa sổ, lòng bàn tay chống đỡ trán, tóc tai ngổn ngang tán loạn trên gương mặt, chỉ lộ ra non nửa gò má, ở trong màn đêm mơ mơ hồ hồ, không thấy rõ.
Tay trái cậu cầm điếu thuốc, hút vài hơi, khói trắng lượn lờ, ánh lửa lấp lóe.
Phó Thanh đến gần chút, mới nhìn rõ cằm Tạ Nhan hơi đưa lên, ánh trăng chiếu vào đôi môi mỏng hồng hồng, đỏ ửng trên mặt đã tan hết.
Anh đem nước nóng để lên bàn, hỏi "Tỉnh rượu rồi?"
Tạ Nhan nghiên đầu cởi áo khoát, lúc này chỉ mặc áo mỏng đơn bạc, động tác có thể thấy rõ thân hình phía dưới, vừa gầy vừa đẹp.
Phó Thanh ánh mắt dừng một chút, liền dời đi.


⬅ Trước Tiếp ➡