⬅ Trước Tiếp ➡

Tạ Nhan hứng gió lạnh hồi lâu, hút nửa điếu thuốc, lúc này đầu óc tỉnh táo không sai biệt lắm. Tửu lượng của cậu xác thực không cao, tuy nhiên không kém đến nỗi vừa dính vào liền say, vừa mới nửa tỉnh nửa say, mơ mơ màng màng, nhưng cẩn thận nghĩ lại, cũng có thể nhớ rõ.
Bao gồm Phó Thanh cùng Chu Ngọc nói tạm biệt thế nào, như dỗ trẻ con mà lừa được địa chỉ nhà mình, về đến nhà đem mình đặt lên giường, tỉ mỉ đắp chăn.
Nghĩ tới đây, mặt Tạ Nhan bỗng thấy nóng, may là có thể lấy say rượu làm cái cớ, không ai biết vì sao cậu đỏ mặt.
Cậu xoay mặt tiếp tục hóng gió, thanh âm hoàn khàn khàn, so với thường ngày lại mềm hơn một chút, "Không uống say, chính là có chút choáng, hiện tại tốt rồi."
Phó Thanh cười cười, không chọc thủng cậu, anh để cho bạn nhỏ lưu lại chút mặt mũi, ngược lại nói "Kỳ thực cậu uống rượu như thế lên mặt cũng tốt, ở bên ngoài có người rót ngươi rượu, cậu có thể giả say."
Tạ Nhan nói quanh co mà đáp một tiếng, liền hít một hơi thuốc lá, đôi môi cậu rất mỏng, lúc nhếch lên dính một chút thủy quang.
Phó Thanh cũng muốn cuống vào.
Lúc đi gấp gáp, trong túi anh còn nửa bao thuốc lá bật lửa lại để ở nhà hàng lẩu, liền gõ bàn một cái, Tạ Nhan không rõ liền mơ hồ quay đầu, mới thấy anh rút ra điếu thuốc, nói "Cho mượn bật lửa ."
Kỳ thực Phó Thanh chỉ muốn mượn bật lửa, nhưng Tạ Nhan sửng sốt một chút, từ trên bệ cửa sổ cầm lấy bật lửa, giơ tay lên.
Ngón tay của cậu trắng, dài, mà gầy, hình dáng rất dễ nhìn, đầu ngón tay mang theo chút phấn, bấm bật lửa.
Ngọn lửa lập tức cháy.
raw là "cho miếng lửa" nên bạn nhỏ mới hiểu lầm
Phó Thanh cúi người xẹt tới, ánh mắt của hai người chạm nhau liền chia lìa.
Anh hít sâu một hơi khói, nói với Tạ Nhan "Lần sau đến nhà anh ăn, ông nội nhớ cậụ"
Tạ Nhan gật gật đầu, rất nghiêm túc mà suy tính, "Trước khi gia nhập đoàn phim, nhất định nhanh chóng đến thăm Phó gia gia."
Phó Thanh không khỏi nghĩ, Tạ Nhan thật sự là bé ngoan.
Bất quá này lời nói không thể nói ra miệng. Nói ra khỏi miệng bé ngoan sẽ không ngoan nữa.
Hút xong một điếu thuốc, Phó Thanh cũng phải đi về, anh cùng Tạ Nhan nói lời từ biệt, Tạ Nhan đứng lên, nhìn Phó Thanh đi ra ngoài, cười phất phất tay, quả thật là thật bộ dáng rất biết điều, "Phó Ca, ngủ ngon."
hình như xưng hô các nhân vật có hơi loạn, tui sẽ giành thời gian xem lại
============================================================
Có lẽ là bởi vì uống say, ngày đó Tạ Nhan ngủ rất ngon.
Hôm sau, Tạ Nhan ngủ thẳng đến khi trời sáng choang, sau khi rời giường chạy đến chỗ ngày trước thử vai tìm Tôn Hoài Quân.
Bọn họ hẹn nhau hôm nay thương lượng chuyện kịch bản cùng học bơi.
Tôn Hoài Quân đến sớm hơn cậu, nhưng hắn có nhiều chuyện bận rộn, trì hoãn hơn nửa ngày mới có thời gian gặp Tạ Nhan, lúc đẩy cửa ra lại thấy chỉ một người.
Hắn từ trước đến giờ luôn trực tiếp, cũng không nhiều lời phô trương, liền nói với Tạ Nhan "Cậu không có công ty, bênh cạnh không có ai, đoàn phim sẽ tìm một trợ lý, bình thường có thể chăm sóc cậụ"
Tạ Nhan thấy chính mình không cần trợ lý, cậu từ nhỏ đến lớn cũng không cần bất cứ người nào hỗ trợ vẫn đem tất cả mọi việc xử lý tốt.


⬅ Trước Tiếp ➡