Chương 22
Xu hướng tính dục của Phó Thanh không có mấy người biết đến, Chu Ngọc lại là một trong số đó. Bất quá đối với chuyện tình cảm của Phó Thanh, Chu Ngọc gan chó có to hơn nữa cũng không dám xen vào, trong tâm chỉ mong anh có thể tìm một người "Chị dâú tướng mạo thanh tú, tính cách ôn nhu, này đối với tưởng tượng của Chu Ngọc khoảng cách rất xa.
Chu Ngọc trong lòng rùng mình một cái, làm bộ dáng cùng Tạ Nhan chào hỏi "Tôi là Chu Ngọc, xin chàó
Tạ Nhan ngẩn ra không ngờ Phó Thanh và đệ đệ dưới trướng rất thân cận, không có bộ dáng tiểu côn đồ sợ sệt.
Phó Thanh căn dặn Chu Ngọc để tâm đến Tạ Nhan một chút, liền đi đặt món. Nhà hàng lẩu này đã mở ở phố cũ mấy chục năm, do ông truyền cho con trai, sau lại muốn truyền cho cháu trai, nhưng cháu trai ra ngoài bôn ba lại không muốn trở về, nên chỉ có hai lão nhân cùng nhau chống đỡ, nhân thủ không đủ, có lúc phải tự mình phục vụ. Phó Thanh đến nơi này, bất luận người nhiều hay ít đều tự mình ra tay.
Thấy Phó Thanh rời đi, lá gan Chu Ngọc cũng lớn hơn, cùng Tạ Nhan làm thân.
Tạ Nhan không thấy có chỗ nào không đúng, cậu từ nhỏ dùng nắm đấm giao lưu với người cùng tuổi nhiều hơn dùng lời nói, không có kinh nghiệm xã giao, hơn nữa đối với người Phó Thanh giới thiệu, cậu cũng không cảnh giác, Chu Ngọc lại ngụy trang khá thành công, cậu câu được câu không đem chuyện của mình kể cho Chu Ngọc.
Chu Ngọc càng nghe nỗi lòng càng phức tạp, thêm vào Phó Thanh bởi vì Tạ Nhan nên mới từ chối cùng mình ăn cơm, hắn vốn tính khí trẻ con rất không cam tâm, sau khi não bổ một vòng liền hình thành câu chuyện, tiểu minh tinh giới giải trí Tạ Nhan muốn ôm đùi lớn của Phó ca.
Phó ca đây là bị yêu tinh mê hoặc Chu Ngọc sâu sắc cảm thấy mình phải cứu vớt Phó ca khỏi hố lửa, bất quá Tạ Nhan tới làm khách, hắn cũng không tiện đánh đuổi người ta, chủ yếu sợ bị Phó Thanh đánh ngược lại.
Hắn trái lo phải nghĩ tìm cách khác "Tạ Nhan thời gian cậu và ca quen biết không lâu, chắc không biết chuyện trước đây của ảnh "
Tạ Nhan lên tinh thần, cậu thật không biết ứng phó người lại, có thể cùng Chu Ngọc nói chuyện đến giờ hoàn toàn vì đây là em trai Phó Thanh.
Chu Ngọc bắt đầu ba hoa "Anh tôi từ nhỏ đã là đại ca phố cũ, anh ruột tôi cũng nghe lời ảnh, lúc đi học Phó ca chỉ đâu đánh đó, xung quanh đều biết. Sau đó không đi học nữa vì trình độ không cao Phó ca liền mang anh tôi ra ngoài đòi nợ, cũng vang dội a. Phó ca rất tốt, nhưng cậu biết không làm nghề này đều thích đánh người, ảnh quen vài người nhưng đều bị ảnh dọa chạy mất. Ảnh tốt như vậy, đánh người thì sao? Đánh người cũng không thể chạy được."
Chu Ngọc cảm thấy lần này mình biểu diễn phi thường đúng chỗ, từ mỗi góc độ đều có thể làm cho Tạ Nhan biết khó mà lui, mắt nhìn Tạ Nhan muốn xem biểu hiện của đối phương, lại thấy Tạ Nhan trợn mắt có chút ngạc nhiên mà nhìn mình.
Xem ra có chút hiệu quả, cần tẩy não thêm mấy lần, Chu Ngọc sâu sắc vui mừng, chỉ là còn chưa kịp vui vẻ liền cảm giác ghế ngồi bị dùng lực đạp một cái, thiếu chút nữa té xuống.
"Chu Ngọc anh thấy cậu ngứa da "
Chu Ngọc nơm nớp lo sợ mà nghiêng đầu qua, Phó Thanh bưng hai cái khay đứng ở sau lưng hắn.