⬅ Trước Tiếp ➡

Mà học sinh vừa được bọn họ cứu lại đang run lẩy bẩy, đoán chừng bởi vì run quá mới không thể bỏ chạy, đứa bé kia cũng không dám nhìn Phó Thanh, "Chú, chú, chú, chú có phải là xã hội đen..."
Phó Thanh tự động trầm mặc, liếc nhìn Tạ Nhan bên cạnh một cái.
Tạ Nhan tiếp thu được tín hiệu, miễn cưỡng chính mình bật cười, lộ ra hai cái răng nanh, dưới ánh mặt trời sắc bén cực kỳ, đứa nhỏ nhìn, run càng ngày càng lợi hại.
Tạ Nhan muốn nói lại thôi, "Thao ."
kiểu chửi ĐM ý
Kỳ thực cũng không phải ngoài ý muốn. Phó Thanh bộ dạng hung ác, trên mặt có vết sẹo, Tạ Nhan đánh nhau quá ác, lại một đầu tóc xanh, xác thực tổ hợp này đi lại trên phố lớn có thể khiến cho người gặp người sợ, quỷ gặp quỷ sầu, huống chi là một học sinh cấp hai.
Bất quá đứa nhỏ tuy run rẩy nhưng vẫn có thể nói ra lời, từ trong túi lấy ra một bao kẹo, run lập cập nói "Cảm ơn Tạ ca ca và chú đã cứu em, dọa bọn họ chạy mất, bọn họ luôn bắt nạt tụi em. Đây là kẹo em mua sáng nay, muốn, tặng cho hai người."
Tạ Nhan rất ít khi làm người tốt, cau mày, gãi gãi sau gáy, chần chờ chốc lát, cũng không biết nên nhận lấy hay không, ngược lại là Phó Thanh nhận lấy, tiện tay ném cho Tạ Nhan, lại dặn dò một câu, "Đừng sợ, sau này hẳn là sẽ không dám nữa."
Một bao kẹo, Tạ Nhan cầm có chút phỏng tay, không biết nên xử lý như thế nào, Phó Thanh nhận lấy, mở túi ra, lột một viên nhét vào trong miệng, ném cho Tạ Nhan một viên, lại bị vứt trở lại, mới khẽ mỉm cười nói "Đánh nhau lỗ mãng như thế, thật giống như hổ con."
Tạ Nhan xoay người qua, làm bộ vô tình nhún vai, thờ ơ nói "Đánh nhau, không có chuyện như vậy."
Phó Thanh thay đổi lời nói "Lần sau đừng như vậy, bọn họ nhiều người, cùng xông lên khó xử lí."
Nói tới đây, dừng một chút, "Còn có, bạn nhỏ phải chú ý an toàn, không thể tùy tiện theo người khác về nhà."
Tạ Nhan ngẩn đầu nhìn Phó Thanh, chuẩn xác bắt lấy trọng điểm trong lời nói "Tui không phải bạn nhỏ."
Phó Thanh liền lột một viên kẹo, "Vừa nãy, cậu không phải cũng gọi học sinh cấp hai kia là bạn nhỏ sao?"
Tạ Nhan nhanh chóng minh bạch ý của đối phương, cậu khẳng định chỉ lớn hơn học sinh cấp hai vài tuổi, mà Phó Thanh lại lớn hơn mình mười hai tuổi.
Nếu chính mình gọi người ta là đứa nhỏ, tuổi tác Phó Thanh so với mình, mình chính là bạn nhỏ a.
Cũng thật là, logic.
Nói thì nói như thế, Tạ Nhan luôn cảm giác mình chịu thiệt lớn, lại không có lời nào để nói, liền xoay người, không nói tiếng nào đi về trạm xe buýt, vùi đầu đá hòn đá nhỏ ven đường.
Phó Thanh đứng cách cậu không xa không gần, nhìn cậu một hồi, bỗng nhiên nói "Tôi trước đây cũng học ở nơi này."
Tạ Nhan vốn không nghĩ muốn cùng anh nói chuyện, nhưng mà nhịn một hồi vẫn không nhịn được, mạnh mẽ đạp cục đá cho hả giận, "Vậy lúc đó có phải là bá vương vườn trường?"
Phó Thanh nghiêng đầu đi, liếc nhìn trường học cách đó không xa, nghiêm trang kể chuyện cười "Coi như thế đi. Tôi trước đây không mang theo mười người, căn bản không thể ra cửa."
Tạ Nhan dùng sức cắn môi dưới, không cười ra tiếng.
Một lát sau, cậu mới lấy ra điện thoại, mở weixin, đưa đến trước mặt Phó Thanh nói "Vậy mời giáo bá add weixin"
giáo bá đại ca ở trường học


⬅ Trước Tiếp ➡