⬅ Trước Tiếp ➡

Mấy tên côn đồ sững sờ ở chỗ cũ, nhìn sắc mặt Tạ Nhan rất thiếu kiên nhẫn. Cậu tuy rằng cao nhưng lại gầy, mặt mày sắc bén táo bạo lại đẹp đến quá phận, thậm chí có thể xưng là tiểu bạch kiểm. Vốn là người như vậy bọn họ không để vào mắt, nhưng người này thật sự quá hung ác, lại bất ngờ hành động, làm cho bọn họ không dám nhúc nhích. Chỉ có tên cầm đầu phản ứng mau lẹ, đứng dậy còn chưa kịp nói chuyện, Tạ Nhan đã đi tới, một tay nắm cổ áo của hắn đập lên tường.
Tên cầm đầu bị đập một cái, trước mắt biến thành màu đen, thiếu chút nữa qua đời, căn bản nói không ra lời.
Còn lại mấy tên thấy lão đại như vậy, liếc mắt nhìn nhau, không ai dám xông lên chịu chết.
Đây là phương pháp trước giờ của Tạ Nhan, tiên phát chế nhân , hiểu cách xuất ra khí thế, dù sao cậu chỉ có một người, hỗn chiến với một đám người sẽ chịu thiệt, không bằng khiến đối thủ sợ sệt.
ra tay trước, khống chế người khác
Tạ Nhan nhìn đám người trước mặt, lại nhìn học sinh cấp hai đang run lẩy bẩy, xoay xoay cổ tay, mở miệng muốn nói gì đó, bỗng nhiên bị kẹt.
Cậu đánh nhau nhiều lắm, nhưng chưa từng có phân đoạn trước đánh sau lại dọa, đều là đem người triệt để đánh phục, khiến cho sợ hãi không dám trêu chọc cậu nữa.
Vậy thì có chút đau đầu, đánh một lần rồi, cũng không thể mỗi ngày đều giúp đứa nhỏ này.
Phó Thanh đi tới, vỗ vai Tạ Nhan, Tạ Nhan ngẩn ra, tay không tự chủ thả lỏng, đem người bỏ xuống, lùi lại mấy bước.
Phó Thanh hơi cúi người, thân hình anh cực cao, nên so với tên thủ lĩnh đang quỳ ở góc tường vẫn cao hơn nửa cái đầu, trên mặt anh không có biểu tình gì, ngữ khí qua quýt bình bình, chỉ là hỏi "Cậu biết Chu Ngọc không?"
Rất rõ ràng, Chu Ngọc là "Đại ca" khu này.
Tạ Nhan nghĩ thầm, đại ca không hổ là đại ca, coi như mấy khu ngoài trường học không nằm trong phạm vi thế lực, mà là tiểu đệ quản lý a.
Tên cầm đầu cả kinh, trắc trở nói "Biết, biết chứ. Chu đại ca ai mà không biết."
Phó Thanh một tay chống vách tường "Hắn trước đây đã nói rõ với tôi, không để các cậu bắt nạt học sinh, có đúng không?"
Nhóm lưu manh run rẩy một cái, Chu Ngọc khiến cho tâm lí của bọn họ có một bóng đen không nhỏ.
Tên cầm đầu đối với tiểu lưu manh đương nhiên là không giống nhau, lúc này còn dám to gan lớn mật hỏi "Anh là ai? Cũng xứng lấy tên tuổi Chu ca ra hù người?"
Phó Thanh đứng dậy, đi về phía Tạ Nhan, "Tôi là Phó Thanh"
Vì vậy mấy tên côn đồ liền dẫn thủ lĩnh của bọn họ đang sợ đến tè ra quần mà chạy, trước khi chạy trốn còn đảm bảo, sau này nhất định hảo hảo làm người, không bao giờ bắt nạt học sinh nữa.
Tạ Nhan đánh nhau nhiều năm, cũng chưa đừng gặp qua loại chuyện, báo ra một cái tên, đối phương chưa đánh đã bại, hơn nữa quả thật sợ đến muốn dập đầu bồi tội.
Tâm cậu nghĩ, Phó Thanh là nhân vật rất tàn nhẫn a.
Cũng không phải a, Tạ Nhan cảm thấy Phó Thanh ngoại trừ lấy đồ không trả tiền, vẻ mặt rất ôn hòa, đối với mọi người rất thân thiện.
Nhất định mấy tên vừa rồi quá chột dạ, mới sợ tới vậy.


⬅ Trước Tiếp ➡