Chương 13
Phó Thanh quét mã, lời mời còn chưa gửi đi, xe buýt đã tới rồi.
Tạ Nhan nhảy lên xe, trước khi đi còn cầm theo viên kẹo, nắm trong lòng bàn tay, hướng Phó Thanh vẫy vẫy.
Phó Thanh nhìn thấy cậu lên xe tìm tới chỗ ngồi, dán mặt vào kính xe, một đầu tóc xanh lộ liễu đến cực điểm, con ngươi màu đen lóe lên ánh sáng nhỏ vụn, muốn nói lại thôi.
Cậu nói "Phó ca hẹn gặp lại, lần sau mời anh ăn cơm."
Mãi đến lúc đi mới kêu một tiếng "Ca", lúc trước vẫn tận lực tránh né danh xưng này.
Phó Thanh đứng tại chỗ nhìn xe buýt đi xa, mãi đến khi lời mời kết bạn được đồng ý, mới đóng weixin, gọi điện thoại, "Tới đón tôi."
Bên kia lập tức hỏi lại "Anh ở chỗ cũ sao?"
Phó Thanh gửi weixin cho Chu Ngọc, kêu hắn đem mô tô của mình lái trở về, vừa nói "Không, ở trước trạm xe buýt, trung học Lâm Hồ."
Tác giả có lời muốn nói
Nhân loại bản chất là thật thơm, Tạ • chưa bao giờ gọi người khác là ca • Nhan nói như vậy.
Tiểu Tạ Phó Ca vẻ mặt ôn hòa, đối xử mọi người thân thiết.
Phó Ca Tiểu Tạ lại như con mèo nhỏ.
Uy, tỉnh lại đi, kính lọc của hai vị có phải quá dày.
từ này chỉ mấy cái filter chỉnh ảnh ý ạ
============================================================
Tạ Nhan trở lại phòng trọ của mình, mới lấy điện thoại ra, đồng ý yêu cầu kết bạn Wechat của Phó Thanh. Ảnh đại diện của Phó Thanh là cây hòe trước cửa, Tạ Nhan nhìn hồi lâu, đem tên đổi thành "Giáo bá tiền nhiệm"
Phòng trọ không lớn, trong phòng ngủ chỉ có cái giường, mấy mét vuông ngăn cách một bên làm phòng vệ sinh, không có bếp, còn lại mấy mét để vài cái bàn ghế miễn cưỡng coi là phòng khách. Ngược lại Tạ Nhan cũng chưa bao giờ chiêu đãi ai, ý nghĩa tồn tại của phòng khách gần như bằng không.
Tạ Nhan nằm ở trên giường, tính toán một chút chính mình còn lại bao nhiêu tiền. Cậu không có thói quen tiết kiệm tiền, thêm nữa diễn quần chúng cũng tiết kiệm không nổi, mỗi tháng có thể đem tiền sinh hoạt tháng sau gắng gượng được là tốt lắm rồi. Bất quá bởi vì vai nam số năm kia, cậu dùng thật nhiều tiền, sinh hoạt tháng sau tràn ngập nguy cơ.
Cậu không đem chuyện tiền nong để trong lòng, nếu quả thật không đủ sống, còn có thể đến công trường chuyển gạch mấy ngày quay vòng kế sinh nhai. Nhưng lần này không giống, Tạ Nhan nghĩ muốn mời Phó Thanh ăn một bữa ngon, không tránh khỏi chi ra một số tiền lớn a.
Phải dư tiền mời Phó ca ăn cơm.
Tạ Nhan đem điều này ghi lên sổ ghi chú, đồng thời xóa bỏ hơn mười điều phía trước, đều là liên quan đến vai nam số năm.
Nghĩ xong những việc này, cậu gửi tin nhắn cho Trần Thụ, nói ngày mai có thể nhận việc. Trần Thụ là "Người môi giới" trong giới diễn quần chúng, cùng mỗi đoàn phim đều có liên hệ, trong tay nắm vài công việc, mỗi công việc thành giao đều phải trích phần trăm. Có vài diễn viên quần chúng có chút ước mơ đều sẽ lấy lòng người môi giới này, có thể lấy được vai diễn tốt một chút, có vài câu thoại, có thể ló mặt, tiền cũng nhiều thêm.
Bất quá cái này cùng Tạ Nhan không có quan hệ gì, cho nên phần lớn thời gian cậu đều đóng vai thi thể, số ít làm nền cho bối cảnh.