Tuy là một thân áo choàng gấm hoa xanh, nhưng ngắn hơn vài tấc so với áo choàng bình thường, chỉ dài đến đầu gối. Bên dưới đi ủng da màu đen sáu phân, ống tay áo hẹp buộc cổ tay bảo vệ, còn buộc một dải băng màu đỏ, trán cũng buộc dây buộc đỏ. Tóc đen nhánh tương phản với đai gấm đỏ, làm nổi bật khuôn mặt với môi hồng răng trắng, tròng mắt cực đen, vẻ mặt phóng khoáng bất phàm.
Vào cuối mùa hè, cây ngô đồng cao lớn, lá cây già nua lại xanh khác thường. Trong gió mát, trên ống tay áo in lên bóng lá khô, ngay cả khuôn mặt nhăn nhó, khó coi của chàng cũng nhuốm một vẻ thiếu niên dạt dào.
Tuy Tuy hơi sửng sốt.
Lý Trọng Tuấn ở trước mặt người ngoài là dáng vẻ ngang tàn, tâm tư khó đoán. Thậm chí có đôi lúc, nàng quên mất Lý Trọng Tuấn chỉ mới hai mươi tuổi.
Tuy Tuy không tìm được lời nào, ma xui quỷ khiến nói một câu: "Hôm nay điện hạ.. Trông rất đẹp đấy."
Lời này quả nhiên có tác dụng. Lý Trọng Tuấn cũng giật mình, sau đó như bị những lời này làm hoen ố, hung hăng trừng nàng một cái, phất tay áo bỏ đi. Gã sai vặt ngoài cửa đã dắt ngựa đến, Lý Trọng Tuấn trực tiếp ra leo lên ngựa, một tay kéo dây cương, rồi lại bỗng nhiên quay đầu lại.
Tuy Tuy muốn tận mắt nhìn chàng rời đi, bởi vậy vẫn đứng tại chỗ. Đối diện với ánh mắt xa xăm của chàng, không biết vì sao, còn ném lại một ánh nhìn tò mò.
Sắc mặt Lý Trọng Tuấn căng thẳng, lập tức quay người lại, giơ roi thúc ngựa đi.
Sao lại tức giận rồi..
Đầu Tuy Tuy giăng đầy sương mù, nhưng cũng chẳng có tâm tư ngẫm nghĩ. Chỉ đợi Lý Trọng Tuấn phô trương ra cửa, nàng lập tức trở về tiểu viện của mình. Tuy Tuy bọc trâm cài vàng kia trong tay nải nhỏ, rồi thay một thân váy ngắn thuần khiết trà trộn, lẻn ra góc cửa. Đến cửa hàng xe lớn cách hai con phố, nàng thuê một chiếc xe lừa.
Lên xe, nàng lấy áo khoác Hồ phục dài tay hẹp trong tay nải ra mặc vào, đội mũ nỉ, ăn mặc như một tiểu nô của nha môn, đi thẳng đến hẻm Tiểu Bạch Mã phía thành Tây.
Sâu trong hẻm Tiểu Bạch Mã có một cánh cửa không bắt mắt, trên đó treo một bảng hiệu viết "Đồng Đạo Kim Hành".
Mặc dù Tuy Tuy không biết chữ, nhưng lại quen đường quen xá. Nàng nhảy xuống xe đi vào trong tiệm, vừa mới bước vào đã có tiểu nhị đi lên mời chào.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Nàng mở tay nải ra, đưa trâm cho hắn xem, vội vàng dặn dò: "Vẫn giống như trước, đánh kiểu trâm bằng vàng này giống như đúc cho ta. Chỉ cần vàng mạ bạc, càng ít vàng càng tốt, mỏng dính một lớp thôi. Đừng để người ta nhìn ra là được."
Tuy Tuy giao tiền đặt cọc ngay lập tức. Sau khi nàng rời khỏi cửa hàng vàng, lại đến Đồng Tế đường lấy hai bao ngân nhĩ, cẩu kỷ. Nàng mua chút tơ ngũ sắc trên sạp may vá, rồi mới vòng đến một chỗ yên tĩnh hơn, dừng ở trước một hàng vôi. Nàng tháo mũ, giơ tay vỗ cửa.
Vỗ hai cái thì có người hỏi: "Ai đấy?"
Tuy Tuy nói: "Là ta."