Không bao lâu sau có người mở cửa, là một phụ nhân mặc áo khoác màu xanh lục, thấy Tuy Tuy thì cười nói: "Ôi chao, ta với Thúy Kiều vừa mới nhắc đến cô nương đấy! Giờ này cô nương đã về rồi, không cần chờ Vương gia sao?"
Tuy Tuy cười hì hì nói: "Hôm nay chàng có việc đi ra ngoài, không thì ta đã không lén trốn đi được rồi."
Nàng vừa bước vào nội viện, chỉ thấy có một cô nương gầy như que củi đứng ở cửa, mày nhạt mắt nhỏ, cổ dài vai thon. Nàng ấy khoác vải bố màu xanh, rộng thùng thình. Tựa người vào cạnh cửa, gọi một tiếng "muội muội" thì ho khan.
Tuy Tuy bước lên đỡ lấy nàng ấy: "Cửa lớn gió lùa, ra đây làm gì chứ!" Rồi đỡ nàng ta về giường trong phòng, cẩn thận hỏi: "Một tháng rồi không về, thân thể của tỷ tỷ đã đỡ hơn chút nào chưa?"
Thúy Kiều mỉm cười nói: "Khá hơn rồi, đã để muội muội lo lắng."
Tuy Tuy đánh giá Thúy Kiều, thấy hốc mắt nàng ấy lõm cả vào, thở dài nói: "Ngân nhĩ tuyết lê lần trước muội mang về đã ăn chưa?"
Thúy Kiều vội gật đầu, phụ nhân kia rót trà, lại xen vào nói: "Cô nương còn nói nữa! Thúy Kiều ăn hai lần, vô tình biết được giá ngân nhĩ, sợ hãi vô cùng. Nói là cô nương tích góp được chút bạc không dễ dàng gì, nên không chịu ăn nữa."
Tuy Tuy nói: "Ôi trời, cái này đã là gì? Đừng nói chút ngân nhĩ này, đến nhân sâm ngàn năm mà để đó không dùng thì sớm muộn gì cũng hóa thành tro thôi. Đó mới gọi là phung phí. Hơn nữa, tỷ tỷ không cần lo lắng cho ta, ta mới vét được một chiếc trâm vàng từ chỗ Vương gia, đợi lát nữa ta đánh một cái giống y vậy, rồi bán cái này đi. Lúc đó có tiền, tỷ tỷ ăn một năm cũng được luôn."
Mặt Thúy Kiều u sầu, cúi đầu lau nước mắt, ngại không dám khóc lên, run giọng nói: "Ta biết muội muội chịu khổ ở bên ngoài, đều là tại ta. Nhưng bệnh của ta, chỉ sợ là.. Chỉ sợ là không khỏi được. Phàm là có chút lương tâm, làm sao ta nuốt trôi đây? Muội muội.. Muội muội vẫn nên trở về đi, đừng vì ta mà hao tâm tổn trí nữa, ta sống chết có số hết rồi.."
Thuý Kiều quấn một chiếc khăn lụa trắng cũ kỹ quanh cánh tay gầy guộc, quấn tận vài vòng.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Tuy Tuy vội đè tay nàng ấy lại, cố làm vẻ vui cười nói: "Xem kìa, tỷ tỷ lại nói vớ vẩn rồi! Năm đó ở trong gánh hát, tỷ tỷ cứu ta một mạng, là ta thiếu nợ tỷ tỷ. Lần trước không phải đại phu đã nói khí sắc của tỷ tỷ tốt hơn nhiều rồi sao. Tỷ tỷ chỉ cần an tâm dưỡng bệnh thôi, hết thảy đã có ta đây."
Tuy Tuy sợ nàng ấy lại đau lòng, vì thế nói rất nhiều lời khuyên nhủ. Vì để cho Thuý Kiều yên tâm tiêu tiền, Tuy Tuy đã miêu tả cuộc sống của mình ở Vương phủ thật tráng lệ, nói rất nhiều về những món đồ chơi kỳ lạ từ Trường An mang đến.
Nàng còn phét Lý Trọng Tuấn thành nam tử tốt nhất thiên hạ, vừa nói vừa liếc trộm ngoài cửa sổ, sợ ông trời sai Lôi Công đến đánh nàng.
Có điều Thúy Kiều đã thực sự ngừng rơi nước mắt, nghe mãi cũng dần mỉm cười.