Kim Châm Tình Ý
Chương 4
⬅ Trước Tiếp ➡
Lý Trọng Tuấn và nàng cùng lắm là ngầm diễn một vở kịch Lê Viên mà thôi. Giống tiểu đán hát ở trên sân khấu như trước kia, khóc, cười trong kịch đều là chuyện của người khác. Đèn sa màu đỏ chiếu lên gương mặt trắng nõn của nàng, đầu đầy châu báu giả, lấp lánh rực rỡ.
Thiên hạ không có tiệc nào không tàn, vở kịch này ắt cũng sẽ có ngày tan. Có lẽ đêm nay, cũng có lẽ là đêm mai. Thế sự khó đoán, Tuy Tuy đã sớm chuẩn bị tốt đường lui cho mình, nàng chỉ muốn nắm lấy mọi cơ hội để phát tài.
Bởi vậy so với những tương lai nhàm chán này, thì Tuy Tuy quan tâm đến cây trâm vàng Lý Trọng Tuấn hứa cho nàng nhiều hơn. Chờ tới chờ lui, đợi gần nửa tháng.
Ngày hôm nay, cuối cùng đã cầm được trên tay.
Là một cây trâm tinh xảo, lung linh chạm trổ lá vàng.
Nàng lấy búa cân, thấy được hai lượng thì mới yên tâm.
Trong lòng Tuy Tuy trong lòng tính sơ qua, xong rồi dự định ra khỏi Vương phủ một chuyến, đi thăm tỷ tỷ Thúy Kiều bị bệnh của nàng.
Nàng nghe các nha đầu nói, vừa rồi công tử thái thú Lương Châu phái người đến, mời Lý Trọng Tuấn ra ngoài không biết là làm gì. Cũng không biết chàng đã ra ngoài chưa nữa? Tuy Tuy không gọi nha đầu, mà tự mình lén ra khỏi sân. Đầu tiên là xem thử người canh gác hôm nay là ai, rồi chạy ra nghi môn dò xét động tĩnh bên ngoài.
Bên ngoài cửa nghi môn nối liền với thư phòng bên ngoài của Lý Trọng Tuấn. Nàng ở phía sau cửa cao nhìn thấy bên ngoài im ắng, chỉ nghe thấy tiếng gió lay động cành cây, nàng thầm nghĩ chắc Lý Trọng Tuấn đã ra khỏi cửa rồi.
Đang suy nghĩ, bỗng nhiên vai bị gõ một cái. Nàng nghiêng đầu, nhìn thấy cây gậy gỗ mun, còn tưởng rằng là gã sai vặt nào đó trêu chọc mình.
Trước đây nàng từng giả làm kiếm sĩ, đao thương kiếm kích đều thành thạo, sao lại sợ thứ ám khí bí mật này? Vì thế nàng bắt lấy cây gậy kia, xoay người lại mắng: "Con khỉ vô liêm sỉ nào đấy, dám giả thần giả quỷ trêu đùa ta, xem ra không đánh ngươi không được mà!"
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Lời còn chưa dứt, đã đụng phải Lý Trọng Tuấn với vẻ mặt đen sì.
Đôi mắt dài u ám của chàng lúc không cười đã đủ dọa người, giờ còn nhướng mày nhìn nàng, càng thêm nguy hiểm.
Tuy Tuy hít một hơi khí lạnh, vội vàng buông tay, tránh ra sau lưng: "Điện hạ, sao lại là.."
"Nàng ở đây làm gì?" Lý Trọng Tuấn tức giận.
"Ta.. Ta mới nhận trâm điện hạ thưởng, cho nên chạy đến đây tạ ơn.."
Tuy Tuy cười gượng hai tiếng, thuận miệng bịa chuyện, nói đến bản thân cũng không tin. Nàng sốt ruột đổi sang chuyện khác. Nàng nhìn Lý Trọng Tuấn, lại nhìn cây gậy dài trong tay chàng, vội nói: "Đây vốn là cây gậy chơi mã cầu.. Uầy? Chẳng phải điện hạ đi đánh mã cầu với công tử Thái thú sao?
Lúc này nàng mới chú ý đến cách ăn mặc của Lý Trọng Tuấn.

⬅ Trước Tiếp ➡