Cô lập tức lên phòng tranh ở tầng áp mái.
Đừng để cậu ấy đợi, tâm trạng cậu ba hôm nay không tốt đâụ" Trịnh Minh?
Vị họa sĩ thiên tài nhưng tâm thần bất ổn đó sao?
Hạ Mật cắn môi, vị máu tanh nồng lan tɾong khoang miệng.
Cô biết mình không có quyền từ chối.
Trong cái lồng vàng này, cô chỉ là một con búp bê được chuyền tay nhau, không có tiếng nói, không có nhân quyền.
"Tôi biết rồi, bác Lâm.” Cô cúi đầu, che giấu sự ċһán ghét tɾong đáy mắt, rồi quay gót bước về phía cầu thang dẫn lên tầng áp mái.
Cánh cửa gỗ sồi nặng̝ nề của phòng tranh mở ra, mang the0 một luồng khí lạnh lẽo pha lẫn mùi hăng hắc đặc trưng của sơn dầu, nhựa thông và dung môi tẩy rửa.
Căn phòng rộng lớn chìm tɾong bóng tối, chỉ có một ngọn đèn pha công suất lớn chiếu thẳng vào giữa phòng, tạo nên một vùng sáng chói mắt, cô độc và rợn người.
Sàn nhà vương vãi những tuýp màu bị bóp méo mó, những khung tranh gãy nát và vô số bản phác thảo bị vo tròn ném vào góc tường.
Ở giữa vùng sáng đó, một người đàn ông đang ngồi bệt dưới đất, mái tóc dài hơi rối rủ xuống che khuất nửa khuôn mặt, đôi tay dính đầy màu đỏ thẫm như máu đang điên cuồng quệt lên toan vẽ.
Đó là Trịnh Minh chủ nhân thứ ba của Hạ Mật.
Hạ Mật rón rén bước vào, cố gắng không tạo ra tiếng động.
Nhưng khứu giác của người đàn ông kia dường như nhạy bén hơn cả loài thú săn mồi.
Ngay khi cô vừa bước qua ngưỡng cửa, động tác tay của Trịnh Minh khựng lại.
Hắn từ từ ngẩng đầu lên.
Đôi mắt thâm quầng, sâu hoắm nhưng sáng rực một cách kỳ dị nhìn chằm chằm vào cô.
Không, hắn không nhìn cô như một con người, mà như đang nhìn một vật thể, một khối cấu trúc cần được giải phẫụ "Lại đây.” Giọng hắn khàn đặc, vang lên giữa không gian tĩnh mịch.
Hạ Mật nuốt khan, bước từng bước chậm chạp về phía vùng sáng.
Khi cô đến gần, Trịnh Minh đột ngột đứng dậy.
Hắn cao hơn cô cả một cái đầu, khí áp u ám tỏa ra từ người hắn khiến Hạ Mật cảm thấy khó thở.
Hắn vươn tay, những ngón tay dính đầy sơn đỏ chạm vào vai cô.
Cảm giác lạnh lẽo từ đầu ngón tay hắn truyền qua lớp vải mỏng khiến Hạ Mật rùng mình.
"Cấu trúc này...
quá tầm thường.” Hắn lẩm bẩm, ánh mắt dán chặt vào phần vai áo hầu gái được may đo cẩn thận “Sự chỉnh tề giết chết nghệ thuật.
Ta cần sự rách nát...
sự giằng xé..." Soạt Tiếng vải bị xé rách vang lên chói tai.
Hạ Mật kinh h0àng mở to mắt khi thấy Trịnh Minh thô bạo giật ma͙nh phần vai áo bên trái của cô.
Lớp vải cotton không chịu nổi lực tay của hắn, rách toạc một đường dài, để lộ bờ vai trần trắng ngần và một phần dây áo lót màu đen tương phản.
"Anh làm cái gì vậy?
" Hạ Mật hoảng hốt lùi lại, tay che lấy phần áo rách.
Nhưng Trịnh Minh không quan tâm đến sự phản kháng của cô.
Hắn nhìn chằm chằm vào làn da trắng sứ đang ửng hồng vì sợ hãi, đôi mắt hắn lóe lên sự hưng phấn điên dại.
Hắn hít sâu một hơi, như thể đang thưởng thức mùi hương cơ thể đặc biệt tỏa ra từ cô thứ hương thơ๓ ngọt ngào, quyến rũ chết người mà chính Hạ Mật cũng không hề hay biết.
"Đúng rồi...
chính là nó.” Hắn lẩm bẩm, vội vàng quay lại giá vẽ, cầm lấy một cây cọ lớn “Đứng yên đó Giơ tay trái lên cao, nghiêng đầu sang phải, mắt nhìn xuống chân trái.
Giữ nguyên Cấm cử động " Hạ