⬅ Trước Tiếp ➡

Mật cắn răng, buộc phải làm the0 lời hắn.
Cô giơ tay trái lên, tạo thành một tư thế vặn vẹo kỳ quái, đầu nghiêng sang một bên khiến các cơ cổ căng cứng.
Ánh đèn pha công suất lớn chiếu thẳng vào người cô, sức nóng hầm hập như thiêu đốt da thịt, tɾong khi không khí xung quanh lại lạnh lẽo âm ụ Thời gian trôi qua từng giây, từng phút nặng̝ nề như đe0 chì.
Mười lăm phút...
Ba mươi phút...
Một tiếng...
Cơ thể Hạ Mật bắt đầu run rẩy.
Tư thế vặn vẹo này ép các cơ bắp của cô phải căng ra hết mức.
Mồ hôi túa ra như tắm, chảy dọc the0 sống lưng, thấm ướt chiếc áo hầu gái rách rưới.
Tấm thẻ từ giấu tɾong ngực cọ xát vào da thịt nhạy cảm gây ra cảm giác đau rát khó chịu, nhưng cô không dám nhúc nhích dù chỉ một milimet.
Trịnh Minh vẫn mải miết vẽ, tiếng cọ ma sát lên mặt toan sột soạt, thỉnh thoảng xen lẫn tiếng chửi thề hoặc tiếng cười khúc khích điên loạn của hắn.
Hắn h0àn toàn chìm đắm tɾong thế giới riêng, coi Hạ Mật như một bức tượng thạch cao vô tri vô giác.
Đến giờ thứ hai, giới hạn chịu đựng của Hạ Mật đã chạm đáy.
Một cơn chuột rút dữ dội bất ngờ ập đến ở bắp chân phải.
Cơn đau nhói như đïện giật khiến Hạ Mật không thể kiểm soát được cơ thể mình nữa.
"A..." Cô khẽ kêu lên một tiếng đau đớn, chân khuỵu xuống.
Cả người cô mất thăng bằng, ngã nhào về phía trước.
Rầm Hạ Mật va ma͙nh vào chiếc giá để dụng͟͟ cụ vẽ bên cạnh.
Những lọ dung môi, hộp màu, dao pha màu rơi loảng xoảng xuống sàn nhà, tạo nên một mớ hỗn độn ồn ào.
Một lọ dầu thông đổ ộc ra, chất lỏng hăng hắc lênh láng khắp sàn.
Không gian bỗng chốc rơi vào tĩnh lặng chết chóc.
Hạ Mật nằm sóng soài trên sàn, đau đớn và hoảng sợ.
Cô ngước mắt lên, và tim cô như ngừng đập khi thấy biểu cảm của Trịnh Minh.
Hắn đứng sững đó, tay cầm cây cọ vẽ gãy đôi.
Khuôn mặt hắn vặn vẹo vì giận dữ, đôi mắt đỏ ngầuằn lên những tia máu đáng sợ.
Bức tranh hắn đang vẽ dở bị vệt màu từ cú ngã của cô bắn tung tóe, phá hỏng bố cục mà hắn tâm đắc.
"Mày..." Trịnh Minh gầm lên, giọng nói rung lên vì cơn thịnh nộ “Mày dám phá hỏng nó Mày dám cử động Tao đã bảo mày đứng yên cơ mà " Hắn lao đến như một con thú điên, tay vớ lấy một cây cọ vẽ cán nhọn hoắt từ dưới sàn.
Hạ Mật kinh h0àng lùi lại, nhưng lưng cô đã chạm vào chân tường.
Trịnh Minh đè sấn tới, đầu gối hắn ghì chặt lên đùi cô, tay giơ cao cây cọ sắc nhọn nhắm thẳng vào vai cô.
"Chết đi Thứ vô dụng͟͟ " "Khoan đã " Hạ Mật hét lên, dùng hết sức bình sinh túm lấy cổ tay hắn.
Sức lực của người đàn ông điên loạn này lớn đến mức đáng sợ, mũi nhọn của cây cọ chỉ còn cách tròng mắt cô vài centimet “Nhìn đi Anh Trịnh Minh, nhìn vào bức tranh đi " Tiếng hét thất thanh của cô khiến động tác của Trịnh Minh khựng lại tɾong tích tắc.
Hơi thở nóng hổi, dồn dập của hắn phả vào mặt cô.
"Nhìn cái gì?" Hắn gằn giọng, bàn tay vẫn siết chặt cổ tay cô đến mức đau điếng.
Hạ Mật nuốt khan, cố gắng giữ cho giọng mình không run rẩy, ánh mắt cô nhìn thẳng vào hắn, kiên định và đầy thuyết phục "Vệt màu đó...
sự hỗn loạn đó...
Anh không thấy nó giống như một vết sẹo tuyệt đẹp sao?
Sự h0àn hảo là sự chết chóc, chỉ có sự đổ vỡ mới là sự tái sinh." Cô đang


⬅ Trước Tiếp ➡