giật ma͙nh, chỉ dám dùng móng tay đẩy nhẹ cái lẫy giữ thẻ.
Chiếc thẻ từ trượt ra một chút, chênh vênh.
Cùng lúc đó, cô nghiêng đầu né tránh nụ hôn của hắn, khiến môi hắn trượt qua má cô, in lên đó một dấu ướt át.
Hạ Mật "Cậu Hùng Đừng quá đà.
Quản gia Lâm đang đi kiểm tra đấy." Cái tên "Quản gia Lâm" như một gáo nước lạnh tạt vào mặt Nguyễn Hùng.
Hắn dừng lại, thở hắt ra một hơi đầy bực bội.
Trong cái nhà này, ngoài anh cả Đặng Triết thì lão quản gia mặt sắt kia là người duy nhất hắn phải nể vài phần.
Hắn chưa muốn bị lão ta càm ràm về việc quấy rối người làm ngay tại hành lang.
Hắn buông cô ra, lùi lại một bước, chỉnh lại cổ áo sơ mi xộc xệch, vẻ mặt lại trở về vẻ bất cần đời thường thấy, nhưng ánh mắt nhìn cô vẫn đầy luyến tiếc và thèm khát.
Nguyễn Hùng "Được rồi, hôm nay tha cho cô.
Coi như cô may mắn.
Nhưng nhớ đấy, trò chơi mới chỉ bắt đầu thôi.
Đừng để vết mực này phai đi trước khi tôi cho phép." Hắn cúi xuống nhặt cây bút lên, xoay xoay trên tay rồi quay lưng bước đi về phía phòng mình, miệng huýt sáo một điệu nhạc vui tươi nhưng rợn người.
Hạ Mật đứng chôn chân tại chỗ, chờ cho bóng hắn khuất hẳn sau khúc quanh cầu thang.
Lúc này, cô mới dám thở ma͙nh.
Cô cúi xuống nhìn vào khe hở giữa thảm và chân tường.
Chiếc thẻ từ màu vàng kim nằm im lìm ở đó.
Nó đã rơi xuống khi hắn buông cô ra.
Tim Hạ Mật đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Cô run rẩy cúi xuống, nhặt chiếc thẻ lên và giấu nhanh vào tɾong áo lót, nơi an toàn nhất lúc này.
Cô đã có chìa khóa.
Nhưng cái giá phải trả là những nét mực đen nhức mắt trên cơ thể, và cảm giác nhục nhã ê chề khi bị hắn coi như một món đồ chơi tiêu khiển.
Hạ Mật đưa tay lau ma͙nh vết hôn trên má, ánh mắt lóe lên sự kiên định.
Họ nghĩ có thể cầm tù cô bằng những trò chơi bệnh hoạn này sao?
"Cứ đợi đấy." Cô thì thầm vào khoảng không “Tôi sẽ cho các người thấy, ai mới là người điều khiển trò chơi này." Hạ Mật chỉnh lại cổ áo để che đi dòng chữ "NGUYỄN" trên xương quai xanh, rồi tiếp tục bước về phía hầm rượụ Cô phải nhanh lên, Đặng Triết đang đợi, và cô cần giữ cái đầu lạnh để đối phó với con quái vật tiếp the0.
Đêm nay, dường như sẽ còn rất dài.Hạ Mật vừa bước được vài bước về phía hầm rượu, hơi lạnh từ những bức tường đá còn chưa kịp làm dịu đi sức nóng nơi gò má bị Nguyễn Hùng cưỡng hôn, thì một bóng đen cao lớn đã chắn ngang lối đi.
Là Quản gia Lâm.
Người đàn ông trung niên tɾong bộ vest đuôi tôm chỉnh tề đứng đó như một bức tượng sáp, đôi mắt sau lớp kính lão lóe lên tia nhìn sắc lạnh, soi mói từng chút một trên người cô.
Hạ Mật vô thức đưa tay lên che lại cổ áo sơ mi xộc xệch, nơi vừa bị Nguyễn Hùng vẽ mực lên, đồng thời ép chặt cánh tay vào ngực trái để giữ cố định tấm thẻ từ đang nằm chênh vênh tɾong lớp nội y.
"Cô Hạ.” Giọng ông ta vang lên, đều đều và vô cảm như tiếng kim loại va vào nhau “Cậu cả Đặng Triết vừa có cuộc họp đột xuấtqua vide0, không cần rượu nữa." Hạ Mật thở phào nhẹ nhõm tɾong lòng, nhưng chưa kịp vui mừng thì câu nói tiếp the0 của Quản gia Lâm đã dìm cô xuống hố sâu khác.
"Cậu ba Trịnh Minh đang cần người mẫu cho buổi vẽ tối nay.