⬅ Trước Tiếp ➡

Hà Cửu Vi âm thầm nhẹ nhàng thở ra, thân thể không căng thẳng, khắp nơi tràn ngập hơi thở ấm áp, khuôn mặt trẻ tuổi tràn đầy Collagen, mắt to sáng ngời nhìn chằm chằm vào Ô Tự.
Ô tự đột nhiên kinh ngạc, lại nghĩ đến hình ảnh nào đó. Hắn cúi đầu ho nhẹ, lời nói làm cho Hà Cửu Vi vừa thả lỏng thần kinh thiếu chút nữa đứt đoạn.
"Buổi chiều thứ Sáu tuần trước, bạn học Hà Cửu Vi, ở trong này, em có thấy ... Kích thích không?"
Trên mặt Ô Tự lộ vẻ ôn hòa, không giống ngày thường biểu tình nề nếp, lại làm Hà Cửu Vi đổ mồ hôi lạnh.
Gương mặt cô trắng bệch.
"Lão... Lão sư... Em... Em không biết lão sư đang nói cái gì..."
"Phải không? Bạn học Hà Cửu Vi thật sự không biết tôi đang nói cái gì sao?"
Âm thanh trầm thấp giống như cái chết bị triệu hồi, Hà Cửu Vi mở miệng mang theo tiếng khóc nức nở.
"Lão sư... Em thật sự không biết lão sư đang nói cái gì"
Chuông vào lớp kêu lên như cứu mạng cô.
"Vào học rồi, em ... phải vào học đây "
Nói xong Hà Cửu Vi xoay người muốn chạy trối chết...
"...
'A... chính là nơi đó... A......
'A... Kinh Huy... A... Ân...'
..."
Âm thanh khiến người ta mặt đỏ tim đập trong văn phòng yên tĩnh quanh quẩn, Hà Cửu Vi không thể tin được mở to hai mắt quay đầu nhìn về phía Ô Tự.
"Lão sư... lão sư làm sao có thể..."
Trên mặt Ô Tự tươi cười phóng đại, đứng dậy đi đến chỗ Hà Cửu Vi, trên tay nhấn một cái, tiếng rên rỉ lặng lẽ kết thúc.
"Văn phòng không có máy quay không có nghĩa là bàn công tác của tôi không có. Cửu Vi... Tôi là một người cẩn thận."
Hà Cửu Vi nghe được hai chân mềm nhũn ngã xuống, tay Ô Tự mau lẹ đem cô kéo vào trong ngực.
Ô Tự nói đúng, hắn là người cẩn thận, nhưng hắn trang bị máy quay bằng lỗ kim trên bàn công tác không phải đề phòng cướp, mà ... vì để ghi lại hình ảnh mỗi lần Hà Cửu Vi đến văn phòng của hắn...
Hắn nhìn người trong lòng hoang mang lo sợ, không khỏi nhớ tới bộ dáng động tình của cô, sáng lạn mê người, thực không hổ... là con mồi hắn chăm chú nhìn hồi lâu
Nghe tiếng rên rỉ của Hà Cửu Vi, hắn cũng đã đặt dục vọng lên đỉnh núi.
Hiện tại, hắn có thể đem cô ăn vào miệng
Hà Cửu Vi thấy thế giới quan của mình đều sụp đổ , từ lúc đem chính mình giao cho Mạnh Kinh Huy, cuộc sống dần thoát ly quỹ đạo, mỗi cái chính nhân quân tử đều hóa thành mặt người dạ thú.
Trong nhà có Trình Nghị, Ô Tự cũng vậy, cô rốt cuộc nên làm sao bây giờ?
Cố nén thân mình không thoải mái, xem nhẹ hành vi ôm ấp của Ô Tự, Hà Cửu Vi khẩn cầụ
"Lão sư...Em cầu lão sư... Cầu lão sư giữ bí mật giúp em ... được không? Em cầu lão sư ..."
"Tôi chắc chắn sẽ gữi bí mật, cũng không để cho người khác nhìn thấy ..."
Mắt Hà Cửu Vi sáng lên.
Lại nghe hắn nói "Tôi làm sao cho người khác nhìn thấy bộ dạng kiều mị của em được? Em là của tôi ..."
"Lão sư... đừng như vậy..."
Hà Cửu Vi muốn thoát khỏi cái ôm ấp của hắn, loại cảm giác này rất nguy hiểm, như muốn đem cô ăn sạch sẽ, làm cho cô không ngừng phát run.
Ô Tự cũng không muốn buộc cô, buông lỏng Hà Cửu Vi, hành vi quân tử làm cho tâm đề phòng của Hà Cửu Vi ít đi, lời nói uy hiếp làm cô chỉ nghĩ nhanh rời khỏi chỗ này.
"Hôm nay, buổi chiều sau khi tan học, em đến bãi đỗ xe chờ tôi."
Hà Cửu Vi muốn từ chối vì một câu "Em mà không đi thì sẽ biết hậu quả" đem cô nhốt vào mười tám tầng địa ngục.
"Được rồi, trở về học đi, đã muộn mười phút rồi "


⬅ Trước Tiếp ➡