⬅ Trước Tiếp ➡

Hà Cửu Vi không nhớ mình trở về phòng học như thế nào, cũng không biết mình làm sao sống sót qua chương trình học cả ngày. Cô muốn gọi điện thoại cho Mạnh Kinh Huy hỏi hắn làm sao bây giờ, nhưng Mạnh Kinh Huy đâu có năng lực gì?
Trên tay Ô Tự có chứng cứ
Cô không muốn liên lụy Mạnh Kinh Huy, Ô Tự rõ ràng hướng về phía mình.
Tiếng chuông tan học lần đầu tiên làm cho người Hà Cửu Vi run lên, vì sợ hãi lời uy hiếp nên cô kêu bác tài xế không cần đến đón.
Mạnh Kinh Huy gửi tin nhắn hỏi cô có ở phòng học không, làm Hà Cửu Vi khóc thành tiếng, run rẩy hồi lâu mới nhắn tin trả lời.
"Em đã về nhà , chúng ta ngày mai gặp."
Bây giờ cô không đường lui, mà phóng lao phải theo lao.
Cho dù đi chậm, cũng đã đến nơi cần tới.
Hà Cửu Vi ở bãi đỗ xe do dự hồi lâu, lại bị Ô Tự đứng chờ làm hoảng sợ.
"Lão... Lão sư."
Hà Cửu Vi cúi đầu, đối với Ô Tự sợ hãi nháy mắt đạt tới cực đại.
Ô Tự ngả ngớn nhìn cô một cái.
"Đi thôi."
Hà Cửu Vi đi theo Ô Tự đã biết sẽ phát sinh cái gì, cô ngẩng đầu nhìn bóng dáng Ô Tự, bàn tay nắm thành quyền, khẽ cắn môi, đuổi kịp.
Bãi đổ xe của giáo sư A trung không lớn, đến bãi đỗ xe chưa tới mấy bước liền đến vị trí đỗ xe của Ô Tự.
Ô Tự một câu cũng chưa nói, trực tiếp lên xe.
Như biết trước cô sẽ ngoan ngoãn nghe lời làm cho Hà Cửu Vi hận không thể quay đầu bỏ chạy.
Vô sỉ Trong lòng phỉ nhổ Hà Cửu Vi vẫn phải mở cửa xe.
Không gian trong xe nhỏ hẹp làm cho đáy lòng của Hà Cửu Vi càng bất an, Ô Tự ... không làm cô ở trong này đi?
Khi Ô Tự khởi động xe rời khỏi trường học, Hà Cửu Vi mới buông lỏng bàn tay nắm chặt làn váy, trong lòng bàn tay đổ mồ hôi lạnh.
Ô Tự đều thu vào trong mắt, không khỏi cười trêu tức.
"Thế nào? Nghĩ ở bãi đỗ xe play xe chấn?"
Hà Cửu Vi hung tợn trừng mắt nhìn Ô Tự.
"... Em không có "
Mèo con đã lộ ra móng vuốt, tâm tình của Ô Tự tốt hẳn, không thèm nhắc lại.
Tuy rất tức giận vì lời Ô Tự nói ra, nhưng làm Hà Cửu Vi thả lỏng. Cô xem phong cảnh ngoài cửa xe, nếu là trước kia, cô sẽ không nghĩ đến mình có thể ngồi trên xe của Ô Tự.
Một đường không nói chuyện, Hà Cửu Vi ra vẻ trấn định theo Ô Tự xuống xe, đi đến cửa nhà, Ô Tự quay đầu lại hỏi cô.
"Em có biết tôi muốn cái gì không?"
"Em biết ."
Hà Cửu Vi cảm thấy bất ngờ về nơi hắn sống vì phòng ở nơi này có giá trên trời.
Đang muốn tham quan, Hà Cửu Vi đã bị một lực đạo phía sau lôi kéo đụng vào trên cửa.
"Ngô..."
Cô còn chưa kịp kêu đau, miệng đã bị ngăn chặn. Rõ ràng ngoài cửa là vẻ mặt chính phái, vừa vào cửa liền trở mặt đúng là mặt người dạ thú
Tay Ô Tự bá đạo khống chế Hà Cửu Vi, đầu lưỡi trong khoang miệng quét động, vách tường trong khoang miệng đều bị lưỡi thô ráp của hắn liếm láp, làm Hà Cửu Vi cả người khô nóng.
Sức chiến đấu của cô không đủ, chỉ có thể lấy tay che ngực cùng Ô Tự làm chống cự cuối cùng, miệng không kịp nuốt nước bọt theo cằm tiến vào áo, ẩm ướt một mảnh.
Miệng ngọt lành làm cho dục vọng của Ô Tự nháy mắt ngẩng đầu, hắn dùng nửa người dưới đụng vào bụng Hà Cửu Vi, sau lưng Hà Cửu Vi là ván cửa cứng rắn, bị đụng vào đau đến nhíu mày.
Ô Tự cũng không biết thương hương tiếc ngọc, tay hắn đẩy Hà Cửu Vi xoa xoa hai cục thịt cầu hắn nằm mơ đều suy nghĩ.
Hắn nhớ rõ nơi này sẽ chảy ra sữa .
"Đừng... Đừng ở chỗ này..."


⬅ Trước Tiếp ➡