Chương 18
Hắn lúc nào cũng săn sóc đưa Hà Cửu Vi đến cửa phòng học, vòng nửa trường học về phòng học của mình.
Hà Cửu Vi chỉnh mái tóc bị Mạnh Kinh Huy làm rối, xoay người, khi bước vào phòng học, Thẩm Đình Đình đang từ trong phòng học chạy ra vừa vặn đụng phải.
"A..." Hai tiếng kinh hô đồng thời vang lên.
Thẩm Đình Đình là vì đụng trúng bộ ngực mềm mại của Hà Cửu Vi mà kinh hô, còn Hà Cửu Vi vì va chạm nhũ hoa mẫn cảm của mình có chút sưng đau mà kêu lên.
Thẩm Đình Đình vẻ mặt sợ hãi.
"Cửu Vi cậu không sao chứ? Tớ... Tớ không phải cố ý ..."
Nói xong liền muốn khóc.
Hà Cửu Vi "..." Không phải chỉ đụng một chút sao, rõ ràng là cô đau hơn, vì sao Thẩm Đình Đình như là người bị khi dễ?
Không nghĩ nhiều, Hà Cửu Vi lắc tay.
"Không có việc gì."
Nói xong vòng qua Thẩm Đình Đình bước vào phòng học.
Thẩm Đình Đình diễn một đường hốc mắt hồng hồng ra khỏi phòng học, mà Hà Cửu Vi cũng không để ý nhiềụ
Buổi sáng có tiết của chủ nhiệm lớp môn tiếng Anh.
Khóa trước đã sớm đọc, rất nhàm chán, thói quen giấc ngủ đầy đủ, nên Hà Cửu Vi có chút mệt rã rời, nằm úp sấp trên bàn ngã đầu liền ngủ.
Đợi cô tỉnh dậy, vừa đến giờ học, duỗi thắt lưng, Ô Tự đến phòng học.
Ô Tự làm chủ nhiệm lớp ban nhất trung học phổ thông, có thể nói là cửa hàng mặt tiền chủ nhiệm lớp .
Âu phục tỉ mỉ, giày da, cúc áo hở hai cúc, mắt kính ngẫu nhiên mang theo, mỗi một chi tiết đều tản ra loại hình cấm dục... Chủ nhiệm lớp.
Vì có Ô Tự, nên các học sinh chịu học môn tiếng Anh. Các nam sinh bị thuyết phục bởi sự tài hoa, nữ sinh lại vì khuôn mặt.
Ấn tượng của Hà Cửu Vi với Ô Tự là rất bình thường, thái độ với hắn là thái độ đối đãi với chủ nhiệm lớp, chính là dạng bầu không khí trong lớp có chút kì lạ hai người trong cuộc thấy không có gì, làm quần chúng ăn dưa chuột nhàm chán.
Hôm nay lên khóa giống ngày thường, có câu hỏi nên trả lời đều tích cực trả lời, nên si mê sắc đẹp thì tiếp tục si mê, nên du lịch ở cõi thần tiên thì cúi đầu trầm mặc.
Hà Cửu Vi thuộc loại hình thứ ba.
Bình thường hiện tượng này luôn duy trì đến tan học. Chuông tan học vang lên, Hà Cửu Vi chuẩn bị nhích người đi toilet rửa mặt. Lại nghe Ô Tự kêu tên cô.
"Hà Cửu Vi, em đến văn phòng của tôi một chuyến."
Hà Cửu Vi theo bản năng phân tích gần nhất chính mình có làm sai chuyện gì không, chắc là không có ... đi?
Bạn học xung quanh cũng không thấy kỳ lạ, vì Hà Cửu Vi là đại biểu của môn Anh, Ô Tự thường xuyên kêu cô lên văn phòng an bài công việc.
Xem ra không thể rửa mặt cho thanh tỉnh, Hà Cửu Vi nhận mệnh đi theo phía sau lưng Ô Tự.
"Dạ, lão sư."
Hà Cửu Vi không thấy được biểu tình của Ô Tự, cũng không biết Ô Tự nghe được mình đáp lời chứa một tia ý cười hàm xúc không rõ.
Đi theo Ô Tự vào văn phòng, Hà Cửu Vi có chút xấu hổ sờ sờ mũi.
Văn phòng này, chính là tuần trước cô cùng Mạnh Kinh Huy đến đây mây mưa...
Văn phòng chủ nhiệm lớp nhiều như vậy, Mạnh Kinh Huy lại lựa chọn văn phòng này?Hà Cửu Vi vô cùng chột dạ, hoảng hốt.
Trong văn phòng có bốn bàn công tác, ba lão sư còn lại cũng là chủ nhiệm lớp, không có ở đây, chắc là có khóa.
Văn phòng lớn chỉ có hai người Hà Cửu Vi và Ô Tự, Ô Tự ngồi trên ghế, Hà Cửu Vi có chút co quắp bất an.
Ô Tự nhẹ cười ra tiếng.
"Không cần khẩn trương, tôi gọi em tới cũng không phải để giáo huấn, chỉ là hỏi em một vấn đề."