Chương 2
kéo tới, sức lực của cậu lớn đến mức đáng sợ.
Lâm Ấm lảo đảo, bức tranh trong tay cũng bị đoạt đi.
Nhìn chim hoàng yến sinh động như thật trong tranh, khóe miệng của cậu cong lên, nhưng không lộ ra chút tình cảm nào "Vẽ không tệ, rất đẹp." Lâm Ấm nuốt một ngụm nước bọt, cảm thấy có chút không ổn, ngay cả tranh cũng không cần, muốn giãy giụa thoát khỏi cậu lao ra ngoài.
Hà Trạch Thành hiển nhiên bị hành động này của cô chọc giận, thẳng tay ném bức tranh xuống đất rồi túm cánh tay cô, quăng cô đến tấm nệm bên dưới.
"Rốt cuộc cậu muốn làm gì?" Lâm Âm ôm cánh tay đau nhức hét lên với cậụ Môi mỏng đỏ hồng của nam sinh cong lên một độ cong tà tác, phun ra hai chữ "Chịch cậu " Cô mở to mắt, hiển nhiên bị hù dọa, môi run rẩy "Đùa như vậy.." Cơ thể cao lớn của cậu trực tiếp hạ xuống, Lâm Ấm bị túm cổ tay, thân thể bị ép nằm ngửa, một chân cậu cưỡng ép tách hai chân cô ra, cậu cười lạnh.
"Cậu cho rằng tôi đang nói đùa à?" Nỗi sợ hãi không tên xông tới.
"Không..
không, đừng " Lâm Ấm bắt đầu vùng vẫy "Thả tôi ra Bằng không tôi sẽ kêu lên đấy, cậu thả tôi ra đi " "Có thể, cậu kêu thử đi Cậu xem có ai tới đây cứu cậu không " Khuôn mặt tuấn tú trắng trẻo như cẩm thạch đến gần cô, cánh môi mỏng tà ác cong lên "Biết tôi muốn chịch cậu cỡ nào không Lâm Ấm?
Từng cử động của cậu đều có thể hấp dẫn tôi, từ ngày khai giảng tôi đã chú ý tới cậu, tôi muốn chịch cậu tới nỗi sắp phát điên rồi " Cô ở trong lớp luôn là người ít nói nhất, mặt vùi dưới sách che kín khuôn mặt nhỏ thanh tú xinh đẹp, trời mùa hè chỉ mặc váy ngắn, đôi chân kia khiến cậu say mê cỡ nào Cô hoàn toàn không biết Còn dám mặc ít như vậy Vì cái gì?
Là muốn đi quyến rũ tên đàn ông khác sao Để những tên kia đến chịch cô sao?
Đừng hòng, cô chỉ có thể để cho cậu chơi Để cậu trói lại rồi chịch Lâm Ấm nhìn đôi mắt đào hoa ngày càng âm u lạnh lẽo thì thật sự sợ hãi.
Nghĩ tới đây cô muốn liều mạng giãy giụa "Roẹt.." Trước ngực bỗng nhiên lạnh lẽo, cô hoảng sợ mở to mắt, nhìn tay cậu xé toạc áo phông trắng của mình, làm lộ ra ngoài không khí áo ngực viền ren bên trong.
"Cút đi " Lâm Ấm hét lên, Hà Trạch Thành hưng phấn nhìn bộ ngực mình ngày đêm nhung nhớ, ngay cả lúc mộng tinh cũng nhớ đến thứ này Đôi bàn tay to trực tiếp đẩy áo ngực của cô lên, điên cuồng túm lấy bầu vú bên trong, thứ đó biến thành nhiều hình thù trong tay cậu, nhưng như thế vẫn chưa đủ Cậu nằm sấp xuống, tham lam mút lấy vú cô rồi còn lè lưỡi liếm láp làn da mềm mại.
Thật là thơm Lâm Ấm chưa từng bị đối xử như vậy.
Cô bị tình cảnh lúc này sỉ nhục tới bật khóc ra tiếng, cắn chặt môi dưới, cánh tay giãy giụa, còn chưa hạ xuống thì đã bị cậu túm lấy một lần nữa.
"Cút Cậu cút đi " Cô lớn tiếng nghẹn ngào thét lên chói tai, nam sinh mà mấy nữ sinh các cô ai cũng ngưỡng mộ lại làm ra chuyện này với cô Bàn tay Hà Trạch Thành túm tóc cô khiến cô ngửa đầu ra sau, da đầu truyền tới cảm giác đau đớn vì bị lôi kéo.
Cô thấy cậu tức giận trừng mắt nhìn mình "Ngoan ngoãn cho tôi Ngoan ngoãn để cho tôi chịch cậu Chờ tôi