⬅ Trước Tiếp ➡

sung sướng rồi, sẽ suy nghĩ nên thả cậu đi hay không " Không thể nào, cả đời này cũng sẽ không thả cô đi Cô phải để cậu chịch cả đời Lâm Ấm bị bộ dạng này của cậu dọa sợ, thấy cậu quỳ gối trên ngực mình, gỡ thắt lưng rồi kéo khóa quần xuống, chĩa vào môi cô một thứ dữ tợn, sưng to làm cho người ta buồn nôn, ra lệnh "Liếm cho tôi " Nhìn bộ dạng thà chết chứ không chịu khuất phục của cô, thú tính trong lòng Hà Trạch Thành dần bùng lên, bàn tay to bóp cằm cô, làm cô đau đớn tới nỗi tưởng như xương cốt sắp vỡ vụn "Tôi cho cậu hai lựa chọn, để tôi làm cằm cậu trật khớp rồi liếm cho tôi?
Hoặc là cậu chủ động " Tiếng nói tàn nhẫn không có chút nhiệt độ vang lên.
Đau đớn trên cằm càng lúc càng lớn, nước mắt không ngừng tuôn ra từ hốc mắt, đau đớn đến không thể nào chịu đựng.
"Tôi..
liếm." Cô chịu thua.
Cầu xin cậu đừng bóp nữa, đau quá Hà Trạch Thành nở nụ cười chiến thắng, nhấp hông đâm thẳng thứ đó của mình vào trong miệng cô, khoang miệng ấm áp chứa nước bọt bao vây dương vật cậu, lập tức khiến cậu thoải mái tới nỗi thở dài một tiếng.
"Đúng, cứ như vậy, dùng lưỡi liếm, cậu dám dùng răng thì tôi sẽ vặn trật khớp hàm cậu " Cậu uy hiếp nói.
Cái thứ rất dài kia đâm thẳng vào cổ họng cô, mùi khai của nước tiểu dẫn tới một cơn buồn nôn, nghĩ tới thứ này dùng để đi vệ sinh, lưỡi cô vội vàng chặn suy nghĩ muốn liều mạng nôn ra ngoài.
Hà Trạch Thành nhìn thấu tâm tư của cô, túm đầu cô, ra sức thúc vào, miệng không bỏ qua "Cố gắng nếm thử thứ này cho tôi, liếm sướng như vậy, quả nhiên trời sinh là đồ thiếu hơi đàn ông mà " Cậu vừa nói vừa tăng sức lực ra vào, giống như cái máy, xem cô là âm đạo giả mà tùy ý phát tiết.
Lâm Ấm túm bắp đùi cậu, cố nén cơn buồn nôn đang kêu gào, trong miệng đã có mùi máu tươi, khoang miệng của cô bị thúc rách, đau tới nỗi cô chỉ muốn mở miệng cầu xin tha thứ, lại nói không ra một câu, nước bọt trượt xuống khóe miệng, chỉ có thể dùng lưỡi liều mạng liếm láp, muốn cậu mau bắn ra.
Hà Trạch Thành thoải mái nhắm mắt lại, không quên vỗ vỗ khuôn mặt nhỏ nhắn của cô khích lệ "Làm không tệ, quả nhiên cứ huấn luyện rồi cậu cũng thích, về sau chỉ cho ăn thứ này của tôi, biết không?" Sao cậu có thể nói ra lời không biết xấu hổ như vậy Cô không hề thích Cô hận không thể cắn đứt thứ này Chẳng biết qua bao lâu, Lâm Ấm bị thúc tới sắp mê man, cậu bỗng nhiên gầm nhẹ một tiếng, miệng cô bị thứ tinh dịch tanh hôi kia phóng thích vào Cô muốn phun ra ngoài theo bản năng, Hà Trạch Thành nắm gương mặt cô lại gần uy hiếp nói "Nếu cậu dám để một giọt chảy ra, có tin tôi chịch rách miệng cậu không " Xuất phát từ sợ hãi, cô chịu đựng cơn buồn nôn nuốt thứ trong miệng xuống.
Hà Trạch Thành vỗ vỗ khuôn mặt nhỏ nhắn của cô "Đúng là như vậy, về sau phải cố gắng giữ cái này lại biết không." Cô siết chặt nắm đấm, nước mắt ầng ậng nhìn cậu, khàn giọng nói "Có thể thả tôi đi chưa?" Hà Trạch Thành híp mắt lại nhìn cô, ánh mắt rét lạnh khiến cho người ta không khỏi rùng mình, phách lối nói "Vừa rồi chẳng qua là làm nóng người thôi, tiếp theo tôi mới hưởng thụ đàng hoàng " Cậu dùng


⬅ Trước Tiếp ➡