Chương 1
Chương 1 Lâm Ấm ôm bản vẽ đi trên con đường nhỏ, mặt trời mùa hè rọi xuống làm cô cảm thấy thực sự khó chịu, đôi chân mềm mại dưới làn váy ngắn bước nhanh hơn.
Nếu không phải vì học phần, cô đã không chịu ra ngoài vào thời tiết này cho thầy hướng dẫn xem tranh.
Còn chưa tới cổng, có một nam sinh đi xuống từ phía cầu thang đối diện.
Mặt trời chiếu rọi, bóng nắng in trên mái tóc đen nhánh của cậụ Nam sinh nhìn thấy cô thì cong khóe môi, hai chiếc răng nanh cũng lộ ra, dưới ánh nắng chiếu xuống dường như có thể phát sáng, làm cho tim người ta đập thình thịch.
Chàng trai dễ thương như ánh nắng.
Lâm Ấm bị nhìn tới nỗi tim hẫng một nhịp đập, vội vàng mỉm cười với cậu ta, lúc chuẩn bị lên cầu thang vượt qua cậu thì bỗng nhiên cánh tay bị cậu bắt lấy.
Bàn tay lớn với khung xương rõ ràng của cậu nam sinh nắm thật chặt cánh tay mềm mại của cô, không biết có phải cô hiểu nhầm hay không, tay của cậu đang cọ cọ trên làn da mình.
"Cậu muốn tìm thầy Dương sao?" Tiếng của cậu trong trẻo như ngọc, không hợp chút nào với cái răng nanh đáng yêu của cậụ Lâm Ấm gật nhẹ đầu, lại nghe cậu nói "Thầy Dương bây giờ không ở văn phòng đâu, thầy ấy ở phòng vận động phía tây.
Nếu như cậu muốn tìm thầy ấy xem tranh thì tôi có thể đi cùng cậu, đúng lúc tôi cũng muốn đi." Đối với cậu, Lâm Ấm không thể không tin tưởng, bởi vì hai người cùng lớp, cho dù chưa từng tiếp xúc thì cũng đã chạm mặt, mấy tin tức mỗi ngày truyền vào tai gần như đều liên quan tới cậụ "Được." Cô gật đầu đồng ý, cậu cười càng vui vẻ hơn.
Hai người sóng vai đi trong sân trường, Lâm Ấm thấp hơn cậu nửa cái đầu, thân thể cao lớn của cậu chặn ánh sáng mặt trời chiếu tới.
Quả thực là cảm ơn trời đất "Tôi tên Hà Trạch Thành, chúng ta cùng lớp, không biết cậu có biết không?" Cậu nói.
Lâm Ấm gật đầu "Tôi từng nghe rồi." Cô trả lời lạnh nhạt và ngắn gọn, như chẳng muốn nói thêm lời nào với cậụ Đôi mắt cậu híp lại, không hề cười tỏa nắng, mà cực nóng bỏng, tựa như sắp bắt giữ con mồi.
"Lâm Ấm." Cậu mở miệng gọi tên cô, hai chữ thoát ra từ trong miệng mang theo chút lạnh lẽo.
Lâm Ấm còn chưa kịp phản ứng, lại thấy cậu mỉm cười nói "Là tên cậu đúng không?" Cô miễn cưỡng gật đầụ Thời tiết khô nóng làm cho tâm trạng cô có chút không tốt, tới mức cô cũng chẳng muốn hỏi vì sao cậu lại biết tên mình.
Đến phòng vận động, sân bóng rộng lớn không một bóng người, Hà Trạch Thành nói "Thầy Dương ở nhà kho sửa thiết bị, hôm nay là thầy ấy trực." Lâm Ấm gật đầu rồi đi đến cửa nhà kho nhỏ hẹp phía trước, Hà Trạch Thành chậm rãi theo sau cô.
Trong nhà kho chất đầy thiết bị chẳng có người nào, Lâm Ấm kinh ngạc quay đầu nhìn cậu, không chờ cô nói chuyện thì "rầm" một tiếng, cậu đóng chặt cửa nhà kho lại.
Trong nhà kho tối tăm chỉ có cửa sổ nhỏ phía trên cao chiếu ánh sáng vào, trùng hợp soi sáng gương mặt của cậu, không còn nụ cười hòa nhã, mặt không tỏ vẻ gì nhìn cô, cặp mắt kia bùng cháy một ngọn lửa không tên.
"Cậu muốn làm gì?" Lâm Ấm hỏi, trái tim bất giác đập nhanh hơn, nhấc chân đi ra phía sau cậu muốn mở cửa.
Không ngờ còn chưa chạm vào cửa thì Hà Trạch Thành bỗng nhiên túm cánh tay của cô