⬅ Trước Tiếp ➡
ngực màu trắng viền ren... còn có mùi hương thơm ngát của thiếu nữ vương
vấn trên không trung chưa tan. Trong lúc giãy dụa, búi tóc của cô đã sớm bị
bung ra, mái tóc dài hỗn độn xõa tung ở trên vai.
Đằng sau cầu thang có tiếng bước chân túm năm tụm ba đang đi lên tầng.
Tim Khương Đường đập nhanh như trống.
"..." Cố Phong lập tức tỉnh táo lại không ít: “Đường Đường,anh … Anh xin
lỗi!" Nói xong, cậu ta muốn giúp cô kéo lên áo đã rách, che đi phần da thịt lõa
lồ.
Khương Đường theo phản xạ né tránh bàn tay của cậu ta, cho dù như thế nào
cũng không dám tiếp tục ở cùng một chỗ với cậu ta nữa, xoay người đẩy ra cánh
cửa lớn bên cạnh cầu thang, nhanh chóng chạy vào phòng thay quần áo.
Có âm thanh vui cười của nam sinh truyền vào qua khe cửa.
Còn tốt, may quá.
Cô c*n m** d***, không thể nào tưởng tượng được nếu như vừa rồi bị người
nhìn thấy mình sẽ bị người ta đồn thổi như thế nào. Tay khẽ buông lỏng, hoảng
loạn nhìn quanh bốn phía, muốn tìm kiếm áo khoác của mình...
Từ từ, đây là ——.!
Phòng thay đồ nam?!
Trong đầu vẫn luôn căng thẳng, dây cung thật vất vả mới thư giãn xuống liền
bực một phát đứt đôi.
Cách một cánh cửa, các nam sinh sắp mở cửa ra.
Khương Đường mặt xám như tro tàn, quyết định bước nhanh về phía góc tối
nhất, đi tới góc tủ quần áo không đáng chú ý, kéo cửa ra khom lưng chui vào.
Tốc độ nhanh vô cùng, cơ thể mềm mại như động vật họ mèo.
Cửa phòng thay quần áo bị người đạp một cước mở ra.
"Chậc chậc, sao hôm nay tính tình cậu chủ Lâm lại lớn như vậy, sợ là ông chủ
nhiệm trọc lóc kia sẽ tới đòi cậu phải đền cửa đó.”
“Xùy, cả tòa này đều là của nhà a Uyên dùng tiền đập mà ra, chẳng lẽ còn sợ
một cánh cửa à."
"..."
Đối tượng bị trêu chọc lại ngoài ý muốn lạnh mặt, lông mày nhíu chặt: “Ồn ào
quá, câm miệng.”
Khương Đường đang co quắp trong tủ quần áo thình lình co rúm lại thêm một
chút. Âm thanh này, cho dù không nhìn thấy mặt cô cũng nhận ra, là tiếng của
Lâm Uyên.
Má ơi.
Nhất định, nhất định không thể bị phát hiện...
Sáng nay cô vừa trốn ở trong rừng cây nhỏ trêu chọc anh, bây giờ lại trốn trong
phòng thay quần áo nam. Cho dù là ai cũng sẽ cảm thấy cô đúng là một cô gái
không có liêm sỉ.
Khương Đường bất an nghĩ, ngón tay ở trên đầu gối không nhịn được nắm chặt.
Trong phòng thay quần áo nhất thời yên tĩnh, khuôn mặt tuấn tú ở của Lâm
Uyên quét nhìn bốn phía một vòng, không có chút biểu tình gì bắt đầu vừa cởi
nút áo sơmi ra vừa đi tới chỗ tủ quần áo của mình.
Một giây, hai giây.
Cuối cùng, Lâm Uyên dừng lại.
Tim Khương Đường đập nhanh đến độ sắp nổ tung, cô liều mạng bịt kín miệng,
chỉ sợ mình lỡ tạo ra âm thanh gì đó.
Ánh mắt thâm trầm tối tăm, sau khi cởi xuống chiếc cúc áo cuối cùng, anh cùng
lúc không chút do dự kéo mở tủ quần áo trước mặt——
Đột nhiên không kịp chuẩn bị, cô gái trẻ núp ở trong tủ quần áo bị anh nhìn thấy
vô cùng rõ ràng.
Mái tóc có chút hỗn loạn, nơi vành mắt hồng hồng, trên môi cũng hơi đỏ. Cả

⬅ Trước Tiếp ➡