người cô y như một con mèo, không một tiếng động trốn ở trong tủ, tầm mắt đi
xuống thêm chút nữa, phần thịt non mềm trước ngực cứ thế không chút phòng
bị tiến vào tầm mắt thiếu niên.
Khương Đường: "..."
Mặt Lâm Uyên vẫn như cũ không có chút cảm xúc nào, tựa như căn bản không
hề nhìn thấy cô, nhưng chỉ có một mình anh hiểu được, giờ phút này Khương
Đường ở trong mắt anh càng thêm giống như vừa bị người làm nhục, nhu nhược
đáng thương lại phong tình.
Y như một con búp bê xinh đẹp, khiến anh càng thêm muốn triệt để… phá hỏng
cô.
Lâm Uyên cởi áo sơmi ra, hơi cong eo, hơi thở nóng bỏng của đàn ông phả vào
mặt cô, sau khi c** q**n áo ra, anh lại không gầy như bề ngoài, đường cong cơ
bắp rõ ràng, rõ ràng đã được duy trì rèn luyện trường kỳ mới có. Từng khối
từng khối cơ bụng khiến người ta khó có thể tự kiềm chế muốn giơ tay lên sờ
vào, một đường đi xuống, thậm chí còn khiến người ta muốn dò vào trong quần
v**t v* sâu hơn.
Lâm Uyên ném áo sơ mi vào trong tủ, khuôn mặt Khương Đường đỏ lên, sau đó
anh đóng cửa tủ quần áo lại.
Tay Khương Đường khẽ buông lỏng, thế giới một lần nữa tối tăm lại.
Đây là... Được thả một con ngựa rồi?
Tim còn chưa kịp trở về nhịp đập bình thường, cô lại nghe thấy Lâm Uyên lạnh
nhạt ra lệnh:
“Mấy cậu thay đồ xong rồi thì lăn đi trước đi.”
Tay của cô một lần nữa nắm chặt.
Cửa phòng thay quần áo đóng lại, phát ra tiếng vang nặng nề.
Lông mi Khương Đường vì sợ mà run rẩy, trong ngực còn ôm áo sơ mi trắng
của Lâm Uyên, tâm tình căng thẳng khẩn trương, lại mang theo một loại cảm
giác k*ch th*ch nào đó.
Khiến cho lỗ tai cô không khống chế được đỏ lên.
"Còn không đi ra?"
Mi mắt Lâm Uyên rủ xuống, khuôn mặt có mấy phần chán trường. Thanh âm
nói chuyện lại trầm thấp như âm thanh diễn tấu của đàn cello, lưu lại trong lòng
cô như một trận nổ vang.
Viền mắt Khương Đường đỏ hơn một chút.
Thỏ trắng nhỏ trong lồng rốt cuộc hiện thân, Lâm Uyên đến gần một bước, đưa
tay mở ra quần áo che chắn trên vai cô.
Ánh mắt xem xét từ trên xuống dưới.
b* ng*c thật lớn, rất thích hợp để lúc ân ái tùy ý x** n*n thành đủ loại hình
dạng. Eo nhỏ đến độ khiến anh cảm thấy chỉ cần một tay cũng có thể khống chế,
đôi chân mảnh mai thon dài, ánh mắt của anh ảm đạm hơn một chút, chỉ là nghĩ
đến nếu để cho đôi chân đó quấn lên eo của mình thôi d**ng v*t của anh đã
không khống chế muốn cứng rắn lên.
"Không cởi à?”
Anh khẽ nhướng lông mày, biểu thị mình bất mãn với sự trì độn của cô.
"..." Khương Đường không nghĩ tới anh lại dứt khoát như vậy, ngón tay không
khống chế được cứng ngắc lại một chút.
Đôi mắt không biết nên nhìn về nơi nào, yết hầu khô khốc, lý trí nói cho cô biết,
đây cũng là một con sói, cô cần phải nhanh chóng xoay người chạy trốn, thế
nhưng bất kể tự nói với mình như thế nào cô cũng không nhấc nổi một bước.
Cơ thể...
Còn đáng xấu hổ bởi vì âm thanh của anh mà có chút ngứa ngáy, huyệt nhỏ
chảy ra nước, chỉ trong chốc lát đã thấm ướt q**n l*t bên dưới.