"Tớ sẽ không đồng ý anh ấy."
“Tớ biết.” Trần Duẫn vuốt vuốt lông của cô: “Tớ chỉ muốn nhắc nhở cậu, lúc
nói từ chối anh ấy nên…
Dịu dàng một chút. Đừng khiến người ta trong nháy mắt tan vỡ, đánh mất năng
lực học tập, dù thế nào người ta cũng là một học sinh khá giỏi đó, nếu như lần
thi sau bị tụt dốc thì phải làm sao đây?”
Khương Đường trầm mặc, cầm bình giữ ấm của mình lên, rót một cốc nước,
uống từng ngụm nhỏ.
Người trong phòng tập múa túm năm tụm ba đi hết, Trần Duẫn cũng muốn đi
xem Lục Thận chơi bóng, cô hoảng loạn đứng dậy: “Vậy cậu tự mình phát huy
đi, tớ đi trước nhé, tối tớ qua nhà cậu ăn cơm!"
Khương Đường yên lặng uống hết cốc nước, thả cốc lại vào trong túi, nhấc lên
đi ra ngoài.
"Khương Đường, em…” Cố Phong lập tức đi tới bên cạnh cô.
"Thật xin lỗi, " Khương Đường xin lỗi cười cười, theo bản năng hạ thấp thanh
âm: “Học trưởng, em không có ý định hẹn hò, bây giờ em là học sinh cấp ba,
vẫn nên lấy học tập làm chủ, lúc này cách thi đại học chỉ còn hơn năm mươi
ngày, nếu như anh dành thời gian ra để đặt lên chuyện học tập, nói không chừng
khoảng cách đi tới đại học Thanh Hoa sẽ gần hơn một bước đó.”
Lời này thật sự là tận tình khuyên nhủ, cực kỳ giống lời mà chủ nhiệm lớp hay
nói.
Cố Phong không kịp phòng bị, mọi kế hoạch đã chuẩn bị từ trước đều bị rối
loạn, cậu ta vội vã cầm cốc trà sữa đã được chuẩn bị kỹ càng lên, nói: “Đường
Đường... Đây là anh cố ý mua cho em đó, anh biết em không thích uống đồ
lạnh, vẫn còn ấm này.”
"Không cần, em có nước."
“Em cứ thử một chút xem, anh đã xếp hàng rất lâu mới mua được đó!”
Cố Phong cuống lên, đã nhiều ngày xun xoe mà lại không thể đổi được chút dịu
dàng nào khiến cho cậu ta nôn nóng không nguôi, đột nhiên nắm lấy vai
Khương Đường, giơ cốc trà sữa lên muốn đút vào miệng của cô, sau một hồi
giãy dụa, cốc trà sữa bị nghiêng ngả, chất lỏng ấm áp chảy xuống treo cần cổ,
làm ướt quần áo bó màu đen của cô.
Tầm mắt Cố Phong không tự chủ tự động nhìn xuống thăm dò, quần áo bó sát
khoe ra khuôn ngực xinh xắn, lại vì dính trà sữa mà màu sắc đậm hơn một chút,
cậu ta nhìn vào liền cảm thấy cổ họng có chút khô nóng.
Khương Đường theo bản năng muốn thoát khỏi bàn tay của cậu ta nhưng lại bị
tóm chặt lại.
“Đường Đường, ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy em anh đã thích em rồi. Nhưng
mà em mãi không chịu để ý đến anh, anh sắp sửa tốt nghiệp rồi, em có thể thỏa
mãn cho anh một chút hay không?”
Tay của cậu ta vô cùng khỏe, cậu ta muốn tiến tới hôn cô, lại bị Khương Đường
giơ tay lên cho ngay một cái tát.
Dưới cơn k*ch th*ch của cái tát, tay Cố Phong càng thêm thô bạo, cậu ta không
ngừng nắm chặt kéo căng quần áo của cô, một tay khác còn muốn kéo cô đi vào
trong phòng.
"Đi ra!"
Trong không khí có âm thanh vải vóc bị xé rách. Tiếng động không lớn không
nhỏ, vừa vặn khiến cho hai người đang giằng co đều yên lặng trong giây lát.
Làn da màu trắng non nớt phơi bày trong không khí, xương quai xanh và dây áo