⬅ Trước Tiếp ➡
Ai chẳng biết xưa nay Bùi Cửu gia luôn né tránh phụ nữ, đặc biệt là những nơi dơ bẩn thế này. Nếu bị những người phụ nữ khác chạm vào, anh sẽ sa sầm mặt, sau đó cật lực chà rửa da thịt.
Mở to mắt quá lâu, Bùi Dập Nam thấy hơi mỏi mắt, bèn chớp mắt vài lần và thả lỏng khớp hàm đang nghiến chặt. Anh lần tìm thứ gì đó trên người, đồng thời cất giọng khàn khàn “Tôi không sao, chỉ hơi đau đầu thôi.”
Anh tìm mãi vẫn không thấy điện thoại đâu, tim chợt đập dồn dập, tâm trạng cũng trở nên nôn nóng.
Lúc này Thẩm Văn Huyên mới để ý đến sắc mặt tái nhợt của anh, bèn cau mày hỏi “Ông tìm gì đấy?”
Bùi Dập Nam trả lời gọn lỏn “Điện thoại.”
“Ông định gọi cho ai?” Thẩm Văn Huyên đặt cốc rượu trên tay xuống, rồi lấy điện thoại trong túi áo ra và đưa cho anh “Dùng tạm của tôi đi này.”
Bùi Dập Nam khựng lại. Anh nhìn chằm chằm chiếc điện thoại trên tay bạn mình, do dự trong tích tắc rồi cầm lấy. Màn hình điện thoại sáng lên, hiển thị chính xác ngày giờ.
Tay Bùi Dập Nam run bắn, không sao kiềm chế được. Ngày tháng hiển thị trên điện thoại là năm năm trước khi anh chết
Bùi Dập Nam lại sờ ngực, nơi đó không hề có vết đạn nào, cũng không chảy máu ròng ròng. Vậy là anh đã sống lại và quay lại năm năm trước? Hay là anh vừa gặp một cơn ác mộng?
Nếu đúng là vế trước thì quả thật không sao hiểu nổi, còn nếu là vế sau… Anh nghĩ mà rùng mình, vì anh vẫn nhớ như in từng sự kiện xảy ra trong vòng năm năm tới.
Bùi Dập Nam nhắm nghiền mắt, hi vọng làm vậy có thể giúp mình bình tĩnh lại phần nào sau cú sốc.
“Tiểu Cửu gia, ông làm sao vậy?”
Thẩm Văn Huyên càng nhìn càng cảm thấy Bùi Dập Nam có gì đó không ổn, sắc mặt lộ vẻ lo lắng và ngờ vực chứ không còn thư thái như lúc nãy. Anh ta vừa dứt lời, người đàn ông ngồi trong góc sô pha đã lên tiếng với giọng điệu gay gắt “Thế nào, Tiểu Cửu gia muốn lật lọng à? Hôm nay anh đã thua thì phải tuân thủ giao hẹn, đưa Tiểu Kiều cho tôi.”
“Ồ ” Bùi Dập Nam còn chưa mở miệng, Thẩm Văn Huyên ngồi bên cạnh đã đáp trả “Họ Trần kia, Tiểu Kiều là người của Cửu gia chúng tôi, vậy mà anh bảo đưa là đưa à? Mặt mũi anh cũng ghê gớm quá nhỉ ”
Nghe thấy những lời đối đáp quen thuộc giống hệt kiếp trước, Bùi Dập Nam đang thất thần bỗng lộ vẻ ẩn nhẫn, đôi mắt tối lại.
Người đàn ông ngồi trong góc tối tiếp tục gào thét ầm ĩ “Chúng ta chơi ở đây đã lâu, ai mà chẳng biết quy tắc. Đêm nay là trận đấu cuối cùng của Tiểu Kiều, nếu cô ta thua thì phải rời khỏi The Top. Sàn đấu sẽ không cho phép cô ta rời khỏi đây một cách dễ dàng, không có cô gái nào có thể rời khỏi đây mà vẫn còn trong trắng cả, lẽ nào đêm nay Cửu gia muốn đích thân ra trận?”
Ai mà chẳng biết Bùi Cửu gia nổi danh ăn chơi trác táng, và cũng rất sành ăn chơi, có điều không bao giờ chạm vào phụ nữ, tuy rằng cũng từng chơi bời qua đường nhưng tuyệt đối không thực sự động chạm, đó là giới hạn của anh. Cũng vì thế mà nhiều người đoán già đoán non rằng Bùi Cửu gia bị yếu sinh lí, không thì làm sao có thể thờ ơ khi đối mặt với người đẹp chứ.

⬅ Trước Tiếp ➡