Nghe người đàn ông họ Trần kia la hét ầm ĩ, sắc mặt Bùi Dập Nam càng nhợt nhạt hơn. Cảnh tượng trước mắt không khác biệt là bao so với trí nhớ của anh về kiếp trước. Đầu óc rối bời, anh lơ đãng ngước nhìn võ đài và thấy nữ võ sĩ áo đen đang so găng với đối thủ.
Đôi mắt hung ác như chó sói của đối phương trông rất quen thuộc, dường như anh từng quen biết người này.
Trên võ đài, cô gái áo đen với khóe môi rỉ máu chợt nhìn quanh khán đài và bắt gặp ánh mắt sâu thẳm của Bùi Cửu gia đang ngồi ở tầng trên. Cô gái áo đen là Tiểu Kiều, võ sĩ được Bùi Dập Nam bao nuôi ở The Top. Cô có mái tóc ngắn tũn, để lộ gương mặt bê bết máụ Nhìn vào thân hình gầy gò của cô, người ta hoàn toàn không tưởng tượng nổi vì sao cô gái nhỏ nhắn này có thể bộc phát sức chiến đấu mạnh mẽ đến vậy trong những trận tranh tài trước đó.
Nhân lúc Tiểu Kiều mất tập trung vì nhìn Bùi Dập Nam, đối thủ của cô tranh thủ giáng một đòn ngay mặt cô.
“Rầm” một tiếng, Tiểu Kiều bị đánh ngã xuống sàn. Đối thủ thừa thắng xông lên, toan đè lên người cô, muốn dứt điểm trận đấụ
Tiểu Kiều nằm rạp dưới sàn võ đài, phun ra một búng máụ Cô ra sức lắc đầu, nhác thấy đối thủ đang lao đến, cô lập tức né tránh bằng một tốc độ phi thường.Dù Tiểu Kiều đã tránh kịp, khán giả vẫn không chịu yên. Đoán chừng cô sắp thua trận, tiếng chửi rủa không ngớt vang lên khắp cả hai khán đài tầng trên và tầng dưới.
“Họ Kiều kia Cút xuống đi ”
“Đả Hắc quyền Mẹ kiếp ”
“Tiểu Kiều, đánh cô ta đi Đánh đi Đánh chết cô ta đi ”
Những tiếng chửi rủa tục tĩu ấy khiến Bùi Dập Nam nhíu mày, anh không nhìn lên võ đài nữa mà lặng lẽ liếc Trần Dục An ngồi trong góc.
Gã ta đang ôm một người phụ nữ và cười đùa tí tởn, ánh mắt lộ vẻ gian xảo.
Thi đấu có thắng có thua, Bùi Dập Nam không bận tâm Tiểu Kiều thua đẹp hay thua thảm. Điều khiến anh bận tâm là những gì đang diễn ra giống hệt với những sự kiện từng phát sinh trong ký ức xa xôi của mình. Xem ra, anh đã quay lại thời điểm năm năm trước khi nhà họ Bùi sụp đổ thật rồi.
Bùi Dập Nam nhìn Trần Dục An chằm chằm, nhẹ nhàng liếm răng nanh bên trái, đôi môi mỏng khẽ nhếch thành một đường cong dữ tợn. Anh nói “Người của tao làm gì đến lượt mày nhòm ngó ”
Giọng anh trầm thấp như tiếng đàn cello, nghe rất êm tai.
Bùi Dập Nam không biết tại sao mình lại quay về quá khứ, cảnh tượng trước mắt khiến anh cảm thấy kích động và phấn khích, máu nóng trong người như sục sôi đòi được báo thù, hết thảy làm anh không cách nào bình tĩnh được.
Nỗi căm hận và phẫn nộ dâng trào trong lòng anh, chiếm lấy đầu óc anh, hai tay dần siết lại thành nắm đấm.
Giờ phút này, chỉ có máu tươi mới có thể xoa dịu sự điên cuồng trong anh. Anh không cần biết rốt cuộc mình đã sống lại hay là chỉ nằm mơ, hiện giờ anh chỉ muốn nghiền nát kẻ thù dưới lòng bàn chân, để bọn chúng phải chịu mối nhục nhã gấp trăm gấp nghìn lần những gì nhà họ Bùi phải gánh chịụ