⬅ Trước Tiếp ➡
Tiếng la hét chửi rủa xung quanh càng lúc càng inh tai. Hàng mi dài của anh khẽ rung rinh, dường như anh sắp tỉnh giấc bất cứ lúc nào, cánh tay buông thõng bên người chợt giơ lên. Anh sờ soạng mấy vết đạn bắn trên ngực theo phản xạ, dường như ngực vẫn còn đau, nhưng chỉ sờ được một làn da phẳng lì, nóng hổi và dính dấp.
Bùi Dập Nam mở bừng mắt, lạnh lùng nhìn quanh một vòng. Cảnh tượng quen thuộc trước mắt khiến anh ngẩn người, nhất thời không cách nào suy nghĩ bình thường được.
“Cửu gia dậy rồi sao?” Một giọng nói ỏn ẻn vang lên bên tai.
Bùi Dập Nam chầm chậm quay đầu sang, đập vào mắt anh là một gương mặt xinh đẹp trang điểm rất đậm. Anh mạnh tay đẩy cô gái đang bám lấy cánh tay mình ra, không hề do dự.
“Á ”
Cô gái ăn mặc hở hang ngã bịch xuống đất, mấy chai rượu đã khui đặt trên bàn nghiêng ngả vì chấn động, rượu từ miệng chai ồng ộc chảy xuống mặt cô ta, rửa trôi lớp son phấn dày cộp trên đó. Lớp son phấn rẻ tiền trở nên lem luốc, khiến cô ta người chẳng ra người, ngợm chẳng ra ngợm, trông rất thảm hại.
Trước mặt Bùi Dập Nam có một thanh niên khá tuấn tú đang túm lấy dây đai võ đài, nghe thấy động tĩnh, anh ta chậm rãi ngoái đầu lại. Thấy Bùi Dập Nam đã mở mắt, anh ta nhướn mày và mỉm cười, sau đó cầm cốc rượu đi về phía anh. Khi đi ngang qua cô gái đang nằm sõng soài dưới đất, anh ta thậm chí chẳng buồn liếc đối phương lấy một lần. Từ thái độ khinh thường của anh ta, có thể thấy cô gái có thân phận thấp kém thế nào.
Thẩm Văn Huyên ngồi xuống bên cạnh Bùi Dập Nam rồi chỉ trỏ nữ võ sĩ tóc ngắn mặc áo đen trên võ đài, mở miệng phàn nàn “Tiểu Cửu gia, lần này chúng ta thua rồi Trước kia Tiểu Kiều đánh khá lắm, không hiểu sao đêm nay lại bị đối thủ áp đảo ngay thời điểm mấu chốt. Mấy triệu tiền cược xem như đi tong.”
Ánh đèn quá tối, vì vậy anh ta không để ý đến vẻ cứng đờ mất tự nhiên của Bùi Dập Nam.
Hai nữ võ sĩ mặc áo thi đấu màu đỏ và màu đen trên võ đài đang đánh nhau kịch liệt, xung quanh võ đài được trang hoàng theo tông màu tối, rất phù hợp với yếu tố bạo lực nơi đây.
Bùi Dập Nam có thể thấy được vẻ ủ rũ hoặc phấn khích của khán giả. Khung cảnh này quá quen thuộc, quen thuộc đến nỗi làm anh thấp thỏm bất an.
Thấy Bùi Dập Nam không trả lời, Thẩm Văn Huyên cũng không bận tâm. Anh ta cúi đầu nhìn cô gái đang run cầm cập dưới đất rồi nhếch môi cười nhạo “Tưởng cô là người có chừng mực chứ, hóa ra cũng chỉ thế này. Thôi, mau cút đi ”
Cô gái đang run lẩy bẩy, nghe vậy lập tức đứng dậy. Cô ta quỳ xuống bên cạnh Bùi Dập Nam rồi gật đầu nói với Thẩm Văn Huyên bằng giọng điệu cảm kích “Cảm ơn cậu Thẩm, cảm ơn Cửu gia ”
Dứt lời, cô ta sợ sệt đứng dậy rồi chạy trối chết lên cầu thang.
Sau khi cô ta đi rồi, Thẩm Văn Huyên liếc bạn mình và cười nhạo “Tiểu Cửu gia giận à? Cô gái kia chắc mới đến nên chưa nắm rõ quy tắc, không thì chúng ta lên trên kia rửa tay nhé?”

⬅ Trước Tiếp ➡