⬅ Trước Tiếp ➡
Đúng lúc này, Bùi Dập Nam chợt nắm chặt cổ tay nhỏ nhắn của Kiều Lạc Yên bằng bàn tay nhuốm máụ Sắc mặt anh trắng bệch như giấy mà vẫn gắng gượng mỉm cười, khóe môi rỉ máụ Anh khẩn khoản “Nể tình nghĩa xưa, mong cô có thể nhặt xác giúp tôi. Tôi không muốn… làm cô hồn dã quỷ.”
Dù là nhờ vả, giọng điệu anh vẫn có nét kiêu ngạo ngày nào.
Sau khi nhà họ Bùi sụp đổ, đến thần linh cũng chẳng phù hộ bọn họ nữa. Anh là Cửu gia nhà họ Bùi, xuất thân cao quý, dù chẳng còn nhà để về cũng không muốn chết đi một cách thê thảm như vậy. Anh không muốn mình nằm đó đến khi xác mình rữa nát và bị giòi bọ bâu kín mà vẫn không có người nhặt xác cho.
Kiều Lạc Yên chạm vào bàn tay lạnh buốt của Bùi Dập Nam, gương mặt xinh đẹp chợt biến sắc, đôi mắt mở to. Cô sờ cổ tay anh, phát hiện mạch của anh rất yếu, gần như không có. Có lẽ anh còn gắng gượng được đến giờ để cầu xin cô là vì chấp niệm quá sâu nặng.
Ai mà ngờ Bùi Cửu gia cao quý ngày nào đang hấp hối tại một con ngõ ngập ngụa rác rưởi chứ, thật thê thảm và đáng buồn biết bao.
Đôi môi đỏ thắm của Kiều Lạc Yên mím chặt, thân hình không kìm được mà run rẩy. Cô nhắm chặt mắt lại để giấu đi nỗi đau thương trong ánh mắt, cắn răng nói “Được.”
Cô vừa dứt lời, bàn tay đang nắm lấy cổ tay cô chợt buông lỏng. Một thanh âm nặng nề vang lên, bàn tay ấy rơi xuống vũng nước bẩn, làm nước bắn lên tung tóe.
Kiều Lạc Yên mở mắt ra lần nữa, nước bùn bắn lên mặt cô lấm tấm. Cô cúi đầu, thấy Bùi Dập Nam đã tắt thở. Mãi đến lúc chết, đôi mắt anh vẫn mở trừng trừng như không cam lòng, ấy là chết không nhắm mắt.
Kiều Lạc Yên vuốt mắt cho anh, nhỏ giọng thì thầm “Xin lỗi.”
Kiếp này, cô không có lỗi với ai, chỉ có lỗi với người đàn ông này.
Tích tắc sau, Kiều Lạc Yên nhanh nhẹn vạch áo Bùi Dập Nam ra, một tay giơ ô che cho anh, tay kia mở chiếc hộp gỗ tinh xảo và lấy ra một cây kim châm cứu sáng lấp lánh. Cô lẩm nhẩm chú ngữ cổ xưa của Vu tộc, vừa niệm chú vừa nhanh tay ghim kim ngay huyệt Mệnh Môn của Bùi Dập Nam.
“Đùng đùng ”
Chân trời xa xa rền vang tiếng sấm. Mưa càng lúc càng nặng hạt, ào ào như thác nước.
Không có ô che, quần áo Kiều Lạc Yên chẳng mấy chốc đã ướt sũng. Số kim cô ghim trên người Bùi Dập Nam càng nhiều, tiếng sấm đinh tai nhức óc cũng càng lúc càng gần, cảm giác như vang lên ngay bên tai.
Tại sàn đấu ngầm The Top nằm ở ngoại ô thủ đô.
“Tiểu Kiều, dậy, dậy phản công đi chứ ”
“Mày có đánh nổi không đấy? Phản công cho tao ”
“Cái quái gì thế này Mẹ nó Tao đặt cược cả mớ tiền, không ngờ lại cược cho thứ rác rưởi ”
“Họ Kiều kia, cút xuống võ đài đi Cút xuống ngay cho ông ”
Tại khán đài VIP, Bùi Dập Nam nhàn nhã ngồi trên sô pha, hai mắt nhắm chặt, ánh đèn mờ ảo nơi đây tôn lên các đường nét trên gương mặt đẹp như tranh vẽ của anh. Nghe thấy tiếng kêu gào giận dữ xung quanh, anh nhíu chặt mày, gương mặt lộ vẻ bực bội.

⬅ Trước Tiếp ➡