⬅ Trước Tiếp ➡
“Sao váy của cậu sao lại ở chỗ Phó Hoài Châu?” Cả hai người đều có chút tò mò, vì giữa những người trưởng thành, có rất ít tình huống khiến quần áo của người này lại rơi vào tay của người kia, đặc biệt là một chiếc váy, chứ không phải loại áo khoác dễ để quên.”
Nguyễn Lệ lập tức ngắt lời, không để họ suy diễn lung tung “Hai người đừng nghĩ linh tinh ”
Nguyễn Lệ cũng không khỏi ngạc nhiên khi Phó Hoài Châu có thể khiến nhà thiết kế đó làm ra một chiếc váy giống hệt chiếc váy cũ kia. Dù gì, thì nhà thiết kế ấy nổi tiếng với tính cách rất cứng rắn, nếu biết trước có cơ hội này, cô đã không cần một bản giống y hệt như vậy, ai mà không muốn sở hữu một mẫu thiết kế mới nhất chứ?
“Lần trước anh ta giẫm bẩn váy của tớ, chắc đây là váy mà anh ta đền cho tớ.” Nguyễn Lệ giải thích, mặc dù chính cô cũng không ngờ Phó Hoài Châu vẫn nhớ chuyện lần trước.
Nguyễn Lệ vốn còn tưởng rằng Phó Hoài Châu là một người ngạo mạn, nhưng không ngờ anh còn chu đáo đến mức đền thêm cả chiếc váy đã bị làm hỏng hôm trước. Cô ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt tò mò của Thời Tuân, có chút khó hiểu “Anh đến đây chỉ để mang váy cho tôi thôi sao?”
Dù cả hai đều hoạt động trong giới giải trí và thuộc cùng một công ty, lại nói Nguyễn Lệ, Diệp Miên, Phó Hành Xuyên, và Thời Tuân đều là những người cùng trang lứa, nhưng đến nay hai người cũng chưa có cơ hội nào hợp tác với nhaụ Vì thời điểm này, sự nghiệp của cô chưa đạt đến mức có thể hợp tác với những tên tuổi hàng đầu như Thời Tuân, cho nên rất ít người biết cô và anh thực ra đã quen biết nhau trước.
Thời Tuân đáp “Tối nay có một buổi lễ trao giải, công ty bảo cô đi cùng tôi.”
“Sao không ai nói với tôi vậy?” Nguyễn Lệ có chút ngơ ngác.
“Bây giờ cô biết rồi đấy.” Thời Tuân nhún vai, không mấy bận tâm “Bạn nữ đi cùng tôi có việc đột xuất, công ty bảo tôi tìm người khác đi cùng. Thấy cô đang ở phim trường gần đây, nên tôi ghé qua.”
“Nhưng mà tôi tới giờ này vẫn chưa có lễ phục, còn chưa trang điểm gì cả.”
“Chẳng phải có rồi đây sao?” Diệp Miên cười nhẹ, chỉ vào hộp quà trên tay “Cậu khi nào thì mới bỏ cái tật lo lắng trước khi phải tham dự tiệc tối vậy?”
Thời Tuân cũng trêu “Nguyễn Lệ, cô mau sửa xoạn một chút rồi đi cùng tôi tới tham dự bữa tiệc tối nay đi.”
Cô chưa kịp suy nghĩ gì thì đã bị hai người nhét vào xe của Diệp Miên, làm cô vừa đi vừa thay đồ.
Khi Thời Tuân vừa định lên xe của mình, thì đột nhiên lại có người chắn trước mặt anh. Nhìn kỹ, anh nhận ra một gương mặt quen thuộc cũng đang có mặt ở đây.
“Nguyễn tiểu thư, cô cũng ở đây sao?” Thời Tuân nói vài câu khách sao.
Anh và Nguyễn Thư mới chỉ gặp nhau vài lần, nhưng với mối quan hệ rộng của mình trong giới giải trí, nên cũng biết cô ta từ khi trở về đang dần kết bạn với những người trong giới giải trí. Hơn nữa gần đây, một số bài truyền thông bẩn liên quan đến Nguyễn Lệ, dường như có sự tham gia của Nguyễn Thư. Và anh rất không thích loại người chuyên dùng thủ đoạn thấp kém như này để hạ thấp người khác.
Nguyễn Thư trước đây chỉ biết đến Thời Tuân qua màn ảnh, bây giờ khi đã trở thành thiên kim nhà họ Nguyễn, cô ta vẫn không thể tin nổi mình lại có thể kết bạn với anh.
“Đây là thư mời cho buổi tiệc công bố thân phận của nhà họ Nguyễn chúng tôi, diễn ra vào ngày mai. Anh có thời gian tham gia không?” Cô ta có chút căng thẳng khi đưa phong thư ra trên tay ra.
Phó Hành Xuyên cô ta đã nắm trong tay, nếu có thể thắt chặt mối quan hệ với nhà họ Thời, thì tốt lại càng thêm tốt.
Thời Tuân liếc qua phong thư rồi lắc đầu, không mấy quan tâm “Nhà họ Nguyễn đã gửi thư mời cho tôi rồi, Nguyễn tiểu thư không biết sao?”
⬅ Trước Tiếp ➡