⬅ Trước Tiếp ➡
Diệp Miên nhẹ nhàng nhướng mày nhìn về phía Nguyễn Thư “Như rắn vẽ thêm chân, lúc Nguyễn Lệ mặc loại trang phục kiểu dáng này, thì không bao giờ mang cái vòng cổ rườm rà như này đâụ”
“Cô là ai mà nói chúng ta học theo Nguyễn Lệ?” Cảnh Ý vội vàng lên tiếng bảo vệ Nguyễn Thư, nhưng ngay sau đó đã bị Nguyễn Thư lắc đầu nhẹ nhàng kéo tay lại.
Nhà họ Diệp là một trong bốn đại gia tộc ở Kinh Thị, trong khi đó nhà họ Nguyễn không cùng đẳng cấp với họ.
Nguyễn Lệ vừa mới cùng đạo diễn xem xong cảnh quay, ngẩng đầu lên liền thấy Diệp Miên. Cô vẫy tay chào cô ấy “Sao cậu lại tới đây?”
Diệp Miên đang định nói về việc hôm qua đã hứa sẽ đưa cà phê đá kiểu Mỹ cho cô, nhưng chưa kịp mở miệng thì bên cạnh một người đàn ông với vẻ mặt kiêu ngạo, diện mạo lạnh lùng, bước xuống từ chiếc xe bảo mẫu màu đen.
“Là cô ấy theo đuôi tôi.” Thời Tuân giơ tay tháo khẩu trang, ra hiệu cho trợ lý từ trong xe lấy ra hai hộp giấy được đóng gói xa xỉ. Giọng nói của anh mang theo chút trêu chọc.
“Phụng mệnh Tam ca đến đây đưa váy cho Nguyễn tiểu thư.”
“Anh nói ai theo đuôi anh?” Diệp Miên nghe thấy lời anh nói, cau mày quay đầu lại nhìn người đàn ông đang nở nụ cười xấu xa “Ngay từ đầu tôi đã muốn đến tìm Nguyễn Lệ rồi.”
Phim trường vốn đã dần yên tĩnh, nhưng sự xuất hiện của Thời Tuân lại lần nữa làm dấy lên một trận xôn xao, đương nhiên còn náo nhiệt hơn lúc Nguyễn Thư tới.
“Sao Thời Tuân lại đến đây?” Dường như ngay lập tức mọi ánh mắt trên phim trường đều đổ dồn về phía anh.
Thời Tuân là ai chứ? Anh ấy là ngôi sao hạng A của giới giải trí, từng nổi lên từ một cuộc thi tuyển chọn nhờ vẻ ngoài kiêu ngạo, khó thuần phục. Sau đó, anh ấy còn giành được hàng loạt giải thưởng nhờ khả năng diễn xuất của mình, và từ đó cũng thành công trong việc chuyển hướng sang sự nghiệp diễn xuất, dần đà trở thành ngôi sao số một quốc dân.
“Sao tôi chưa bao giờ nghe nói Nguyễn Lệ có quen biết với Thời Tuân vậy?” Một người tò mò nói.
Nguyễn Thư nhìn cách ba người kia tương tác thân thiết mà trong lòng không khỏi tức giận, cô ta không hiểu tại sao Nguyễn Lệ có thể duy trì mối quan hệ tốt với những người quyền thế như vậy. Nhưng không lâu nữa, tất cả những điều đó sẽ là của cô ta, mọi chuyện vốn dĩ phải là như vậy.
“Tam ca là ai?” Nguyễn Lệ ngạc nhiên hỏi, từ giới giải trí cho đến Kinh Thị cô chưa từng nghe đến có người nào như vậy “Chẳng phải anh chỉ có một người anh trai thôi sao?”
Thời Tuân đưa hộp quà cho Nguyễn Lệ, rồi nói “Mở ra rồi cô sẽ biết.”
Diệp Miên thực ra biết “Tam ca” là ai, vì mỗi ngày ở nhà, anh trai cô đều nhắc đến người này. Tuy vậy, cô cũng tò mò không biết Nguyễn Lệ và người kia đã quen biết nhau như thế nào.
Nguyễn Lệ thấy cả hai người đều đang nhìn mình với ánh mắt mong chờ, nên cũng không ngần ngại đưa tay mở hộp quà.
“Ơ?” Nguyễn Lệ cũng hơi ngạc nhiên.
“Là váy sao?” Diệp Miên tiến lại gần nhìn.
Bên trong hộp quà, hai chiếc váy được gấp gọn chỉnh tề, chiếc ở trên thì Nguyễn Lệ từng thấy qua, đó chính là chiếc váy trong lúc cô uống say bị Phó Hành Xuyên làm hỏng ở Hoa Yến.
Đó là mẫu mới nhất của nhà thiết kế C trong năm nay, thật ra cũng không phải quá quý hiếm.
“Sao mình chưa thấy cậu mặc qua cái này nhỉ?” Diệp Miên cầm lấy chiếc váy ở dưới lên, khi nhìn kỹ vào hoạ tiết những mảnh kim cương nhỏ được đính trên váy, cô ấy chợt nhận ra “Chiếc váy này trên thế giới chỉ có một cái, không phải cậu đang sở hữu nó sao?”
Ngay lập tức, ánh mắt của Thời Tuân và Diệp Miên nhìn Nguyễn Lệ trở nên đầy kỳ lạ.
⬅ Trước Tiếp ➡