⬅ Trước Tiếp ➡
Nguyễn Thư có phần lúng túng, cô ta tất nhiên biết điều này, nhưng cô ta không muốn bỏ lỡ cơ hội kết thân này “Thật sao, tôi không biết…”
“Được rồi, tôi có việc phải đi trước.” Thời Tuân không muốn mất thời gian ở đây, xoay người lên xe.
Nguyễn Thư vẫn còn ngơ ngác, người đứng cạnh cô ta không khỏi phấn khích “Thư Thư, hoá ra em có quen biết với Thời Tuân sao ?”
Nguyễn Thư không phản bác cũng chẳng thừa nhận, dường như giống thật mà lại giả, chỉ cúi đầu cười nhẹ.

Khi Nguyễn Lệ bước xuống xe, trên người cô đã đổi thành một chiếc váy thời trang cao cấp. Mái tóc không kịp làm kiểu dáng cầu kỳ, chỉ buông xõa tự nhiên ở phía saụ
Diệp Miên có thư mời riêng, còn Thời Tuân và Nguyễn Lệ phải đi thảm đỏ, khi cả ba người xuống xe, họ chia nhau ra đi theo lối riêng.
Nguyễn Lệ khoác tay Thời Tuân bước lên thảm đỏ, đèn flash liên tục nháy sáng khiến cô hơi chói mắt. Vì buổi lễ được phát sóng trực tiếp, những lời bình luận trên mạng không ngừng xuất hiện.
“Wow, hai ngôi sao sáng giá nhất lại xuất hiện cùng nhau ”
“Không thể tin nổi, họ trông thật đẹp đôi khi đứng cạnh nhaụ”
Ngay lập tức, có người bình luận lại “Chỉ là mang theo tân binh để kéo danh tiếng thôi, đừng vội suy diễn.”
Thời Tuân nghiêng đầu nói chuyện với cô “Lát nữa vào trong, cô tìm Diệp Miên nói chuyện đi, tôi đã sắp xếp để chúng ta không cần phải ngồi chung với nhaụ”
Nguyễn Lệ vốn cũng không định ngồi cạnh anh. Khi hai người vừa bước vào, bên trong đã có khá nhiều người vào ngồi.
“Đúng rồi, tối nay Tam ca…” Thời Tuân vừa định nói gì thì thấy Nguyễn Lệ đang cúi đầu chỉnh lại váy.
Hành lang vừa lúc có một nhóm người đi tới, khác hẳn với các ngôi sao, nhóm người này trông rõ ràng là các nhân viên thương vụ, đi theo sau người đàn ông là người của ban tổ chức.
Nguyễn Lệ không nhìn đường, va phải một lồng ngực cứng rắn ấm áp. Cô kêu lên vì đau, đưa tay xoa trán, rồi ngẩng đầu nhìn lên người đối diện.
“Tam ca.” Thời Tuân định đưa tay đỡ lấy Nguyễn Lệ.
Nguyễn Lệ khựng lại trong giây lát, cuối cùng cũng nhận ra người trước mặt là Phó Hoài Châụ
Phó Hoài Châu nhanh chóng đỡ lấy cánh tay cô, khiến người bên cạnh không dám lên tiếng, ai mà ngờ được lại có người dám va vào ông chủ lớn ở phía sau chứ.
Người của ban tổ chức muốn xin lỗi “Xin lỗi Phó tổng.” Ông ta nhìn về phía Nguyễn Lệ, cô gái vừa va vào người Phó Hoài Châu, ông ta không nhận ra cô là ai “Cô là người của công ty nào thế?”
Phó Hoài Châu lên tiếng ngắt lời ông ta. Anh rút tay lại sau khi chắc chắn Nguyễn Lệ đã đứng vững, cúi đầu nhìn cô với vẻ mặt bất đắc dĩ “Sao lần nào cũng không nhìn đường vậy?”
Nguyễn Lệ không ngờ rằng mới chỉ cúi đầu một cái ở hội trường mà cũng có thể va phải người khác. Cô khẽ kéo tà váy của mình ra sau một chút để tránh lặp lại việc bị Phó Hoài Châu làm bẩn như lần trước.
“Ai mà biết lần nào cũng chạm mặt anh chứ.” Cô thấp giọng nói.
Người của ban tổ chức, vốn định chất vấn Nguyễn Lệ, khi thấy hai người họ quen biết nhau thì lập tức thay đổi thái độ “Hôm nay chúng tôi đã không chuẩn bị khán phòng chu đáo, khiến cô đây phải sợ hãi rồi.”
Thời Tuân đứng bên cạnh, rút lại cái tay vốn định đỡ Nguyễn Lệ, rồi cười gượng “Biết sớm hai người đều tới, còn bảo em mang quà đến làm gì?”
Phó Hoài Châu lúc này mới quay sang nhìn anh, lạnh nhạt nói “Chẳng phải tự cậu yêu cầu sao?”
Thời Tuân có chút xấu hổ, cúi đầu gãi mũi. Nguyễn Lệ thì tỏ vẻ nghi hoặc, vì vốn dĩ cô cũng không quen thuộc lắm với người nhà họ Thời. Chỉ nhờ có mối quan hệ thân thiết với Diệp Miên mà dần dần quen biết Thời Tuân, nhưng cũng chưa đến mức để anh ấy tặng quà cho cô.
“Ai bảo anh không nói rõ từ đầụ” Thời Tuân nhún vai.
⬅ Trước Tiếp ➡