Chương 59
59: Tôi thiếu tiền (1) Dung Nhan nói đi nhà vệ sinh là vì cô chán phải ứng phó với To Dục nữa. Trên đường đi nhà vệ sinh, Dung Nhan gọi điện thoại đặt một vé máy bay đi thành phố S ở phía nam, nơi đó là hang ổ của nhà họ Sở, Dung Nhan muốn báo thù thì trước tiên phải biết rõ ràng toàn bộ nhà họ Sở. Sau khi cúp điện thoại, Dung Nhan nghĩ thầm, lát nữa cô bỏ về luôn hay ứng phó Tô Dục đến cùng? Nhưng mà, sau khi đẩy cửa nhà vệ sinh nữ ra, Dung Nhan rất muốn huýt sáo một cái, nơi này tựa hồ là cái địa phương chuyên phát sinh sự cố, phiền toái luôn đến không ngừng. Dung Nhan dơ cái túi xách nhỏ tinh xảo trong tay lên, cười nói: “Cô Tống, đã lâu không gặp.” Cô và Tống Nhu Nhiên thật là có duyên, luôn gặp phải ở trong nhà vệ sinh. Tống Nhu Nhiên nghe thấy tiếng nói, lập tức xoay người lại, nhìn thấy Dung Nhan nhấc theo váy đi vào, bộ dáng kiều mị động lòng đối lập rõ ràng với bộ dạng thất lạc của cô ta. Tay Tống Nhu Nhiên đột nhiên nắm chặt, cô ta chán ghét Dung Nhan, từ lúc bắt đầu thấy cô xuất hiện ở bên người Liên Thành Nhã Trí cô ta đã thấy ghét rồi. Trực giác của phụ nữ có đôi khi chuẩn xác tới kinh người, cô ta càng ngày càng cảm thấy Liên Thành Nhã Trí đối với Dung Nhan cùng người khác không giống nhau. Cho dù là hôm nay nhìn thấy Mạnh Đại Đại ở bên người Liên Thành Nhã Trí, Tống Nhu Nhiên vẫn cảm thấy sự uy hiếp của Mạnh Đại Đại không bằng Dung Nhan. Hốc mắt Tống Nhu Nhiên hơi đỏ, hiển nhiên là vừa rồi cô ta đã khóc, cô ta cười gượng, “Ừ, đã lâu không gặp.” Dung Nhan khẽ cười đi vào bên người cô ta, móc gương nhỏ từ trong túi ra bắt đầu dặm phấn. Tống Nhu Nhiên không rời khỏi, cô ta nhìn khuôn mặt yêu mị trong gương của Dung Nhan, trong lòng ghen ghét đến phát cuồng, “Vận khí của cô Dung tốt thật đấy, không có anh Liên Thành thì vẫn còn anh Tô, không biết có bao nhiêu phụ nữ ghen tị với cô đâu.” Dung Nhan nhún vai, ý của cô ta là cô lả lơi ong bướm, thay đàn ông như thay áo… Thế thì sao chứ? Sự thật chứng minh, trên người cô đích thực không có gien của con gái nhà lành. Chậc chậc, chính cung nương nương hôm nay muốn phát hỏa thật đúng là tìm nhầm người, hiện tại cô chẳng có quan hệ gì với Liên Thành Nhã Trí nữa, cô còn phải sợ cô ta sao? Dung Nhan cầm son môi cẩn thận tô lại môi mình. Người phụ nữ yêu bản thân mình, đừng hy vọng vào tình yêu với đàn ông mới là đúng đắn. Đây là kinh nghiệm mà cô phải dùng tới mạng sống để đổi mới hiểu được. Buông son môi, Dung Nhan ngắm nghĩa một lúc, cô cảm thấy vừa lòng, mới mở miệng nói: “Đúng vậy, tôi cũng cảm thấy vận khí của tôi cực tốt. Nhưng mà đây đều là nhờ ơn anh Liên Thành, nếu không có lúc trước anh ấy giới thiệu cho tôi nhận biết anh Tô, thì sao tôi có thể tìm được một kim chủ mới tốt như anh Liên Thành được, cô nói đúng không? À, đúng rồi, khi nào cô Tống và anh Liên Thành kết hôn, đến lúc đó tôi cũng đi uống một ly rượu mừng để cảm ơn anh Liên Thành đã chiếu cố tôi mấy tháng trước.” Câu nói cuối cùng của Dung Nhan đúng là một cái tát vang dội lên mặt Tống Nhu Nhiên. Cô biết rõ, hôm nay, Liên Thành Nhã Trí mang theo người tình mới đến, cô biết rõ gần đây nhà họ Tống đang rơi vào khủng hoảng tài chính, biết rõ Liên Thành Nhã Trí cũng không chịu giúp cô ta, cô còn cố ý nhắc tới chuyện kết hôn vào lúc này. Đã thế cô còn không biết xấu hổ mà cảm ơn việc chồng chưa cưới của cô ta đã chăm sóc cô. Cô dám nói mình từng được chồng chưa cưới của người ta bao nuôi ngay trước mặt người ta thế này thực sự chỉ có cô mới làm được. Sắc mặt của Tống Nhu Nhiên lập tức trở nên cực kì khó coi, lạnh lùng nói: “Khi nào kết hôn là chuyện của chúng tôi, cô Dung hầu hạ anh Tô cho tốt là được, đừng động vào vấn đề mà cô không nên quản.”