⬅ Trước Tiếp ➡
58: Em quá đáng yêu Sắc mặt của Liên Thành Nhã Trí lập tức đen xì, âm u nhìn Dung Nhan. Anh như là một con sư tử bị chọc giận muốn cắn chết con hồ ly giảo hoạt là cô. Tô Dục đứng cạnh cô cười ha hả, anh ta khẽ nhấn trán Dung Nhan, “Bảo bối à, em đáng yêu quá, em nên biết có mấy lời không thể nói cho người khác biết sao?” Dung Nhan nhún vai, đây vốn dĩ chính là lời nói thật. Lúc nhìn thấy Mạnh Đại Đại, cô thực sự cảm thấy phẩm vị của Liên Thành Nhã Trí tụt dốc không phanh. Tô Dục cười xong, làm lơ lửa giận của Liên Thành Nhã Trí, nói: “Nếu anh Nhã thiếu phụ nữ có chất lượng “cao” thì tôi có thể giới thiệu một hai người cho anh, bảo đảm sẽ tốt hơn nhiều cô nàng sân bay ngu ngốc kia nhiều.” Liên Thành Nhã Trí liếc mắt nhìn Dung Nhan một cái, gằn từng chữ: “Tốt, vậy “vật quy nguyên chủ” người bên cạnh anh đi.” Thân thể Tô Dục và Dung Nhan đồng thời chấn động. Dung Nhan cắn răng, hỏng rồi, nhìn dáng vẻ này của Liên Thành Nhã Trí không giống làm bộ, chẳng lẽ hành vi hôm nay của cô lại khơi mào hứng thú của anh đối với cô? Đáng chết, ngày mai cô phải chạy cho nhanh. Hai người đàn ông này đều không phải thứ tốt gì, nếu chỉ làm bao nuôi bình thường thì không sao, nếu dây dưa mãi thì không được. Tô Dục cười cười: “Cái này không thể được, hiện tại đây là người trong lòng tôi, huống chi anh và đã không còn quan hệ gì với bảo bối của tôi nữa rồi, có nói thế nào cũng chẳng thể nói thành “vật quy nguyên chủ” được. Như vậy đi, ngày mai tôi sẽ giới thiệu cho anh hai cô nàng tốt hơn.” Nói xong, Tô Dục ông Dung Nhan rời khỏi, “Đi thôi, bảo bối, chúng ta qua bên kia ngồi.” Dung Nhan cảm giác được sau lưng có tên bay vèo vèo, không ngừng bắn cô. Nếu ánh mắt của Liên Thành Nhã Trí biến thành mũi tên thật thì Dung Nhan bảo đảm cô đã bị bắn thành con nhím rồi. Lúc rời đi, tay Tô Dục vòng qua eo Dung Nhan, cắn lỗ tai cô một cái: “Vừa rồi tôi thấy cô đổ rượu xuống đất.” Dung Nhan đẩy Tô Dục ra, người này vừa rồi đứng ở một bên xem náo nhiệt, từ đầu tới đuôi không xuất hiện, anh ta cũng không tốt hơn so với Liên Thành Nhã Trí là bao. Tất cả đàn ông đều là loại “bạc tình bạc nghĩa”. Dung Nhan cảm thấy, người đàn ông này càng khiến cô không thích hơn Liên Thành Nhã Trí. Dung Nhan nhìn thẳng vào mắt Tô Dục, thản nhiên thừa nhận mà chẳng hề có chút chột dạ nào: “Đúng vậy, chính là tôi đổ.” Vậy thì như thế nào? Cô thấy cô ta không vừa mắt nên mới làm vậy, chẳng lẽ không thể sao? Sau khi nói xong cô thở dài, “Haiz, cũng may tính tình hiện tại của tôi tốt, nếu là đổi thành trước kia thì ly rượu đó sẽ không đổ xuống đất mà đã đập thẳng vào đầu cô ta rồi.” Tô Dục cười ha ha, “ Loại người có tính tình tính toán chi li như cô thật sự làm người ta thích.” Nói đến tính toán chi li, Dung Nhan quay người lại, vươn tay, “Vậy cậu chủ Tô, anh nhìn xem, có phải chúng ta nên thanh toán hết nợ nần rồi không?” Đêm nay, cô tham dự bữa tiệc từ thiện này với Tô Dục, hội đấu giá còn chưa có chính thức bắt đầu cũng đã xảy ra nhiều chuyện như vậy rồi, ghét thật đấy. Quyết định đêm nay thật là sai lầm, người là nói không sai, làm người thì không nên ham món lợi nhỏ. Tô Dục nghiêng đầu nhìn cô một lúc, móc một tờ chi phiếu từ trong túi ra cho cô. Dung Nhan vui sướng nhìn thành quả, nhìn con số ở trên mặt, 200 vạn, không tồi, tốt quá. Cô vui vẻ thổi tờ chi phiếu rồi bỏ vào túi xách, khẽ nhấn lên ngực Tô Dục, “Tôi đi nhà vệ sinh một lát, rất nhanh sẽ trở lại.” Tô Dục nhìn bóng dáng cô, chậm rãi gợi lên khóe môi. Anh ta nhớ rõ, có một lần, cô cũng nói đi toilet một lát, sau đó liền vừa đi là không trở về nữa, lúc này đây… không biết kết quả sẽ như thế nào?
⬅ Trước Tiếp ➡