Chương 60
60: Tôi thiếu tiền (2) Dung Nhan bỏ thỏi son vào trong túi xách, vén tóc lên bên tai, chậm rãi xoay người lại, nhìn sắc mặt của Tống Nhu Nhiên mang theo vẻ dữ tợn, “Ừm, cô nói rất đúng, là tôi không nên quản, nhưng mà… Hôm nay anh Liên Thành nói, anh muốn biến người tình cũ là tôi thành người tình mới, vậy nên tôi đang nghĩ có nên báo cho cô Tống biết một tiếng không, để tránh cho sau này có hiểu lầm gì, cô thấy tôi nói có đúng không? Dù sao thì nói không chừng sau này chúng ta có lẽ phải thường xuyên gặp mặt.” Hai mắt của Tống Nhu Nhiên trợn trừng, “Tôi sẽ không cho cô có cơ hội này.” Cô ta rất rõ ràng Liên Thành Nhã Trí chưa bao giờ sẽ quay đầu lại tìm người phụ nữ mà mình đã đá. Nếu anh vì Dung Nhan mà phá lệ, như vậy liền chứng minh Dung Nhan ở trong lòng anh có ý nghĩa phi phàm. Dung Nhan thổi thổi móng tay của mình, móng tay đỏ tươi như máu, nhan sắc diễm lệ này càng khiến móng tay cô như đóa hoa nở rộ, kiều diễm ướt át như hồng mai, cực kỳ đẹp, động tác nhàn nhã của cô đơn giản tùy ý nhưng lại mang theo vẻ phong tình. Cái tay kia giống như vẫn luôn đang gãi nhẹ nhàng lên đầu quả tim người khác, làm tim họ ngứa ngáy khó nhịn. Dung Nhan lười nhác nói: “Việc này không phải việc cô có thể quyết định mà là muốn xem anh Liên Thành nghĩ như thế nào.” Sau khi sống lại, cô không muốn làm một người mà người khác thích thì ức hiếp. Cô chẳng sợ loại phụ nữ như Tống Nhu Nhiên này chút nào. “Con khốn.” Tống Nhu Nhiên mắng một tiếng, đột nhiên tiến lên một bước, duỗi tay liền muốn đánh Dung Nhan, nhưng mà Dung Nhan lại giành trước cô ta một bước, dơ cái túi nhỏ trong tay có độ cứng có thể so với cục đá lên đập vào trán Tống Nhu Nhiên. “Bốp” một cái, động tác nhanh, mạnh và cực kỳ chính xác. Tống Nhu Nhiên bắt đầu thấy choáng váng, cô ta lắc lư vài cái, che đầu: “Dung Nhan, cô lại dám đánh tôi?” Dung Nhan xoa xoa bàn tay hơi đau: “Hừ, không đánh cô chẳng lẽ còn chờ cô đánh tôi sao? Tôi lại không phải đồ ngốc.” Dù cho bây giờ cô vẫn còn ở bên Liên Thành Nhã Trí thì cô cũng sẽ không để mặc cho Tống Nhu Nhiên ức hiếp. Sống lại một đời, cô thề, ai dám ức hiếp cô thì cô đều sex đòi lại hết. Tống Nhu Nhiên thấy Dung Nhan không tính toán chịu thua, cô ta biết lúc này đây mình chỉ sợ không thể chiếm được chỗ tốt gì, “Tôi sẽ không để yên chuyện này đâu.” Hiện tại Dung Nhan không sợ cô ta, nâng lên cằm, khiêu khích nói: “Tốt, tùy thời hoan nghênh cô tới trả thù, đến lúc đó, thứ mà tôi dùng để đập cô sẽ không chỉ là một cái túi xách thôi đâu.” Tống Nhu Nhiên che lại cái trán đã sưng lên một cục của mình, oán hận mà trừng mắt liếc nhìn Dung Nhan một cái mới xoay người rời đi. Sau khi cô ta đi, Dung Nhan mới thở dài một tiếng. Hôm nay kiếm 200 vạn này cũng thật đủ uất ức. Đều là cái chuyện gì đâu không à. “Tân hoan” tới tìm đánh, vợ chưa cưới cũng tới tìm đánh, mẹ kiếp, mấy người này đều nghĩ cô dễ ức hiếp sao? Dung Nhan thầm mắng một trận trong lòng, cô đang chuẩn bị rời khỏi thì cửa toilet lại mở ra. Người nọ vừa xuất hiện, toilet sáng sủa nháy mắt ảm đạm đi rất nhiều, tay Dung Nhan nhẹ nhàng run một cái. Mẹ kiếp, không thể để cô yên ổn một lát sao? Hết người này đến người khác lên sân khấu, muốn làm cho cô mệt chết à? Dung Nhan mắng to ở trong lòng, thế nhưng vẫn xoay người, trên mặt mang theo nụ cười phòng bị nhưng lại mềm mại đáng yêu, cô nâng cằm lên: “Anh Liên Thành, nhà vệ sinh nam là ở cách vách.”