⬅ Trước Tiếp ➡
57: Cô không bị thương là được (2) Vốn dĩ Dung Nhan cũng không muốn làm như vậy với Mạnh Đại Đại, nhưng đối phương cứ bám riết cô không tha, vậy nên cô cũng chẳng khách sáo làm gì. Sau khi bị phản bội rồi bị giết ở đời trước, bây giờ, cô đã sớm không có cái gọi là lương tri cùng đồng tình. Ai dám đối nghịch với cô, cô tuyệt đối sẽ để người đó không được sống tốt. Huống chi, hôm nay cô đã hạ thủ lưu tình. Tuy rằng việc cô làm nhìn như rất tàn nhẫn nhưng cô đắn đo rất chính xác nên chắc chắn sẽ tạo thương tổn nhỏ nhất. Mạnh Đại Đại chỉ là bị thương ở mu bàn tay, miệng vết thương lại không phải quá sâu, nuôi mấy ngày là khỏe. Nếu mà cô ác hơn một chút mà đâm vào cổ cô ta hoặc là động mạch chủ trên đùi thì chắc chắn cô ta chưa chắc đã sống nổi. Mạnh Đại Đại đau đớn mà khóc lóc. Liên Thành Nhã Trí phất tay, hai vệ sĩ chạy tới đưa cô ta ra ngoài, động tác thuần thục lại nhanh nhẹn, vừa thấy chính là thường xuyên làm loại chuyện này. Mạnh Đại Đại bị quăng ra ngoài, người xung quanh cũng lục tục tản ra, việc này đối với mọi người mà nói chỉ là việc nhỏ mà thôi. Nhìn Mạnh Đại Đại bị Liên Thành Nhã Trí vô tình đối đãi, Dung Nhan khó tránh khỏi cảm thấy có điểm “thỏ tử hồ bi*”, cô xoay người muốn đi lại bị thân hình cao lớn của Liên Thành Nhã Trí ngăn lại. Dung Nhan cười lạnh, ném “tân hoan” xong, bây giờ bên cạnh không có phụ nữ nên muốn cô – tình cũ làm bạn gái tạm thời ư? *Thỏ tử hồ bi: đồng nghĩa với câu “một con ngựa đau cả tàu bỏ cỏ” của Việt Nam. Dung Nhan lùi về phía sau một bước, khoanh hai tay trước ngực, mang theo vài phần châm chọc nói: “Anh Liên Thành trông chẳng thấy đau lòng chút nào, chậc chậc, làm tình nhân của anh thật sự khó thật đấy.” May mắn là cô đã biến thành người yêu cũ, bằng không, nếu cũng bị Liên Thành Nhã Trí đối đãi như vậy thì cô chắc chắn sẽ muốn giết anh. Liên Thành Nhã Trí nhíu mày, “Nếu là cô thì mọi chuyện sẽ khác.” Lúc Dung Nhan đi theo anh, cô là một người phụ nữ ham giàu, tục tằng, ngoại trừ có cơ thể “ngon miệng” thì gần như chẳng có gì khác. Nhưng cô vừa rời khỏi anh thì anh lại phát hiện cô gái này thật sự giống như một hình đa giác, mỗi một mặt đều phản xạ ra ánh sáng không giống nhau, làm anh nhìn mà không nhịn được ngứa ngáy trong lòng. Anh thậm chí còn có chút hối hận. Dung Nhan rời đi tầm mắt, nhìn cặp mắt kia của Liên Thành Nhã Trí thì dù cô có là “thạch nữ” thì cũng chắc sẽ động tình. Anh đúng là một yêu tinh hại người. Dung Nhan nhàn nhạt nói: “Đừng. Hai chúng ta đã cắt đứt rồi, hơn nữa, dù chúng ta chưa cắt đứt thì tôi cũng không có tốt tính tới mức mặc cho người khác ức hiếp mình đến loại tình trạng này.” Đang nói, Tô Dục biến mất một hồi không biết từ địa phương nào chạy ra, ôm bả vai Dung Nhan, hỏi: “Bảo bối, nói chuyện gì với anh Nhã vậy?” Dung Nhan thuận miệng trả lời: “Không có gì, chỉ nói vài câu về phẩm vị của anh ấy mà thôi.” Cô không cảm thấy vấn đề mà họ vừa thảo luận thích hợp để cho loại người chỉ sợ thiên hạ không loạn như Tô Dục này biết. Liên Thành Nhã Trí hỏi: “Phẩm vị gì?” Tô Dục: “Phẩm vị gì?” Hai người đàn ông cùng hỏi một câu. Hỏi xong liền đồng loạt liếc đối phương một cái, ánh mắt này quá rõ ràng, chẳng cần nói cũng biết nó thể hiện vẻ chê bai và khinh thường. Dung Nhan không cần nghĩ ngợi nói: “Cũng không có gì, trước kia tôi vẫn luôn cho rằng anh Liên Thành đây có phẩm vị không tồi, tuy rằng con người của tôi chẳng ra gì, nhưng tốt xấu gì khi ở bên anh, tôi chưa bao giờ khiến anh mất mặt. Nhưng sao mới một tháng trôi qua mà phẩm vị của anh liền từ chất lượng thường thường như tôi biến thành loại ven đường như Mạnh Đại Đại vậy? Người ta thường nói ngực lớn ngốc nghếch, nhưng anh lại tìm một cô nàng không chỉ không có đầu óc mà còn là một sân bay, loại phẩm vị này chẳng tốt chút nào.”
⬅ Trước Tiếp ➡