Chương 56
56: Cô không bị thương là được (1) Dung Nhan nỗ lực bỏ qua không khí khủng bố mà Liên Thành Nhã Trí đang chế tạo ra ở trên người cô, cô đi chậm rì rì đến trước mặt Mạnh Đại Đại: “Cô gái, cô đừng ngậm máu phun người, tôi hại cô, cô cũng quá để mắt chính mình rồi, cô cũng quá coi thường tôi rồi đấy, cô biết bình thường tôi hại người như thế nào không?” Mạnh Đại Đại theo bản năng lắc đầu. Dung Nhan phong tình vạn chủng vén lên sợi tóc bên tai, gợi lên khóe môi: “ Vậy hôm nay để chị đây cho cô em kiến thức thủ đoạn hại người lợi hại của tôi.” Nói xong Dung Nhan nhìn bốn phía xung quanh, tựa hồ đang tìm vũ khí có thể thuận tay hại người, bỗng nhiên có một cánh tay thon dài trắng nõn đưa một ly rượu vang đỏ tới trước mặt cô. Dung Nhan tiếp nhận ly rượu: “Cảm ơn.” Nói xong cô mới phát hiện người đưa cho cô ly rượu lại chính là… Liên Thành Nhã Trí. Anh nghiền ngẫm nhìn cô: “Không cần cảm ơn.” Dung Nhan cắn răng, bây giờ cô thực sự thấy buồn thay cho “Mạnh Ngu Ngốc”. Người tình cũ là cô muốn thu thập “tân hoan” là cô ta mà kim chủ đại nhân chẳng những không ngăn cản mà ngược lại còn tự tay đưa vũ khí cho cô, ha ha… thật sự quá thú vị. Nếu cô là “Mạnh Ngu Ngốc” thì giờ cô chắc chắn sẽ thọc chết cái tên khốn kiếp đáng bị “thiên đao vạn quả” này rồi. Dung Nhan đột nhiên nhoẻn miệng cười, nói với Liên Thành Nhã Trí: “Anh Liên Thành, việc tôi sắp làm có khả năng sẽ có chút máu me, lỡ như làm bị thương người ở đầu quả tim của anh, anh cũng đừng trách móc đó.” Không nghĩ tới Liên Thành Nhã Trí lại trả lời cô một câu: “Sẽ không, chỉ cần cô không bị thương là được.” Dung Nhan oán hận, mẹ nó, quả nhiên là tên khốn kiếp máu lạnh vô tình. Cô dứt khoát xoay người không để ý tới Liên Thành Nhã Trí, cong lưng nói với “Mạnh Ngu Ngốc”: “Cô bé, nhìn cho kĩ rồi học tập nhé.” Nói xong, Dung Nhan lập tức đổ ly rượu vang đỏ kia lên đầu Mạnh Đại Đại, rượu màu đỏ chảy xuống làm lớp trang điểm trên mặt Mạnh Đại Đại bị trôi đi từng chút một, nhìn vừa xấu lại vừa buồn cười. Tới lúc này rồi mà Mạnh Đại Đại vẫn còn chưa nhận thức rõ ràng, cư nhiên còn đi cầu cứu Liên Thành Nhã Trí, “Anh Nhã, anh nhìn cô ta kìa, cô ta dám ngang nhiên hại em, anh phải làm chủ cho em.” Cô ta cho rằng đây là thủ đoạn hại người của Dung Nhan, thế nhưng, lúc này mới chỉ là đồ ăn sáng khai vị mà thôi. Theo tiếng la của cô ta, Dung Nhan nhàn nhã đập khẽ ly rượu xuống đất vài cái, miệng ly bị vỡ mấy miếng, cái ly không còn nguyên vẹn, miệng ly chỉ còn mấy đầu nhọn rất sắc bén. Dung Nhan thấy vậy mới cảm thấy được, cô nắm lấy tay Mạnh Đại Đại ấn xuống mặt đất, tay phải cầm ly rượu rồi đột nhiên đâm xuống. Trong nháy mắt, Mạnh Đại Đại nháy mt phát ra tiếng la tê tâm liệt phế, mảnh nhọn của ly thủy tinh đâm vào tay cô ta, máu tươi rất nhanh chảy ra. Tất cả mọi người nhìn thấy màn này đều cảm giác tê dại cả da đầu, cả người run lên, ánh mắt nhìn Dung Nhan trong nháy mắt bắt đầu mang theo sợ hãi. Cô gái này quá… quá ác độc. Chỉ riêng Liên Thành Nhã Trí, sau khi nhìn thấy cảnh này, đôi mắt lập tức sáng lên, ánh sáng nóng rực kia làm cho cả người Dung Nhan không thoải mái. Dung Nhan rút ly rượu ra, ném ly rượu dính máu đi, ly rượu rơi xuống tạo thành tiếng sắc nhọn. Dung Nhan dang tay, ngọt ngào cười với Mạnh Đại Đại: “Ừm, đây chính là kiểu hại người của tôi, cô hiểu chưa?” Dung Nhan cười cực kì vô tội, tựa như muốn nói, cô đừng có trách tôi, tôi chỉ muốn nói cho cô biết cái gì mới là chân chính hại người. Sau khi ném ly rượu, Dung Nhan lại khôi phục thành cô gái phong tình quyến rũ, vũ mị không gì sánh được, tựa như cảnh máu me vừa rồi không có chút quan hệ gì với cô cả.