⬅ Trước Tiếp ➡
55: Lửa giận (4) Thật ra Dung Nhan không hề tức giận chút nào: “Thế à? Vậy tôi đây phải cảm ơn ý tốt của cô rồi.” “Chị Dung hiểu rõ là được rồi.” Mạnh Đại Đại ưỡn bộ ngực phẳng, như một con chim công kiêu ngạo chuẩn bị rời khỏi. Nhưng cô ta mới vừa bước được một bước thì trượt chân, cô ta chỉ kịp hét lên một tiếng rồi ngã lăn trên đất. Ngay khoảnh khắc cô ta trượt chân ngã Dung Nhan đã nhanh chóng đứng lên, lùi về sau 3 bước. Dung Nhan khoanh tay trước ngực xem cảnh Mạnh Đại Đại vừa đau vừa mất mặt giãy dụa trên mặt đất, cô cảm khái: “Ai da, chị vừa mới nói đầu óc em phát dục không tốt em còn không tin, xem đi, đi đường đều không vững.” Mặt đất bóng loáng cứng rắn lại có một tầng nước, cú ngã này khiến nội tạng của Mạnh Đại Đại như muốn văng luôn ra, đau đớn đã không còn quan trọng nhất, mặt cô ta đỏ tới mức sắp bốc khói. Ở trước mặt bao người, tại buổi đấu giá này tụ hội bao nhiêu là nhân vật nổi tiếng trong tầng lớp thượng lưu, thế mà cô ta lại bị ngã với tư thế khó coi tới nhường này, người vây xem nhiều như vậy, tất cả mọi người đều thấy cảnh mất mặt này của cô ta. Cô ta vốn định mượn cơ hội lần này để mọi người đều biết cô ta là người phụ nữ của Liên Thành Nhã Trí, nhưng hiện tại chỉ sợ mọi người chỉ nhớ mỗi cảnh mất mặt này mà thôi. Mạnh Đại Đại tưởng nhanh chóng đứng lên, nhưng càng khẩn trương càng làm lỗi, tay chân cô ta như bị đổ sáp vậy, mới bò dậy đã rầm một tiếng ngã xuống, lặp đi lặp lại như thế mười mấy lần cũng không thể đứng lên được, đầu gối đã chảy máu, đau muốn chết, tiếng cười xung quanh càng lúc càng lớn. Mà Liên Thành Nhã Trí liền đứng cách Mạnh Đại Đại không xa lạnh lùng nhìn cô ta, trong tay anh bưng một ly rượu vang đỏ, anh chậm rãi uống, như là vừa phẩm rượu ngon, vừa xem “diễn” đặc biệt của Mạnh Đại Đại vậy. Anh không hề vì cô ta là người phụ nữ anh mang đến mà muốn ra tay giúp cô ta, ngược lại, anh lại dùng loại thái độ đứng ngoài cuộc, xem trò vui nhìn bộ dạng xấu hổ của cô ta. Dung Nhan không cẩn thận nhìn thấy Liên Thành Nhã Trí, nhìn thấy bộ dạng lạnh nhạt và tàn nhẫn của anh, cô không nhịn được cảm thấy may mắn. May là bây giờ cô đã thoát khỏi ma trảo của anh. Dung Nhan vừa định dời tầm mắt lại không dự đoán được Liên Thành Nhã Trí đột nhiên nhìn cô. Dung Nhan không kịp tránh, đụng vào tầm mắt anh giữa không trung, Dung Nhan ngại ngẫn nhếc khóe môi, Liên Thành Nhã Trí lại giơ ly rượu trong tay về phía cô, nụ cười nơi khóe môi của anh khiến cô hoảng hốt, sợ hãi. Dung Nhan làm bộ không thèm để ý, rời tầm mắt khỏi người Liên Thành Nhã Trí, nhưng cô vẫn có thể cảm nhận được tầm mắt bá đạo, hung tàn của anh vẫn ở trên người mình, hoàn toàn tương phản với thể hiện bên ngoài của anh. Mà giờ phút này Mạnh Đại Đại đã hao hết thể lực, tinh thần hoàn toàn hỏng mất, quỳ rạp trên mặt đất khóc lớn. Cuối cùng Liên Thành Nhã Trí cũng có hành động, hai vị vệ sĩ hàng năm luôn ở phía sau anh tiến lên, xách hai bên Mạnh Đại Đại muốn quăng cô ta ra ngoài. Mạnh Đại Đại giãy giụa xin tha, nhìn thấy Dung Nhan, ánh mắt cô ta trở nên điên cuồng trong nháy mắt, cô ta chỉ vào Dung Nhan hô to: “Anh Nhã, là cô ta, là cô ta hại em…” Cuối cùng trên mặt Liên Thành Nhã Trí cũng có cảm xúc, anh nhìn Dung Nhan rồi hỏi Mạnh Đại Đại: “Vì sao cô ấy lại phải hại cô?” Mạnh Đại Đại vội vàng nói: “Cô ta còn chưa bỏ ý định với anh, cô ta ghen tị với em…” Sau đó, Liên Thành Nhã Trí liền cười, nụ cười dưới ánh đèn thủy tinh chọc mù hai mắt của đám phụ nữ có mặt ở đây. Nhưng mà giờ phút này, tầm mắt mọi người đều nhìn về phía Dung Nhan, kể cả Liên Thành Nhã Trí, nhưng mà hiển nhiên anh và người khác không giống nhau, trên mặt anh mang theo sự nghiền ngẫm, mang theo nhè nhẹ sung sướng, ánh mắt nhìn Dung Nhan càng có tính xâm lược.
⬅ Trước Tiếp ➡