⬅ Trước Tiếp ➡
52: Lửa giận (1) Chỉ cần nghĩ đến những điều này, anh lập tức cảm thấy thân thể mình nhớ cô nhớ đến phát đau, khiến tâm hồn và cơ thể của anh bị chia lìa, không thể khống chế được. Loại khát vọng này giống như nghiện ma túy, lúc cơn nghiện phát tác, nếu không có thuốc… thì sẽ không có cách nào nguôi ngoai. Tận đến giờ khắc này, Liên Thành Nhã Trí mới đột nhiên phát hiện, một tháng qua không có một người phụ nữ nào có thể đem lại cảm giác thỏa mãn về tâm linh cho anh giống như Dung Nhan, Nhìn thiếu nữ bên người, thậm chí anh căn bản không có cách nào nổi lên hứng thú, thậm chí đến nhìn cũng không muốn lại nhìn lại. Một tháng này anh bận rộn vô cùng, bận đến mức anh cho rằng mình không có thời gian tìm phụ nữ, bận đến mức anh cho rằng không hứng thú với phụ nữ là vì… anh quá mệt mỏi. Nhưng thực sự thì mấy nguyên nhân này đều là giả, nguyên nhân thực sự là anh không cho rằng ngoài trừ Dung Nhan anh đã không sinh ra hứng thú với bất kỳ người phụ nữ nào. Anh cố tình thôi miên chính mình, để mình xem nhẹ tầm ảnh hưởng của Dung Nhan đối với mình. Liên Thành Nhã Trí là một người sát phạt quyết đoán, chỉ cần anh nhận định một chuyện nào đó, vào lúc phải đưa ra quyết định, anh sẽ vô cùng dứt khoát, tuyệt đối sẽ không dây dưa. Hiện giờ anh đã ý thức được người phụ nữ có tên là Dung Nhan này, hoặc có thể nói là thân thể của cô khiến anh mê muội, vì vậy, trước mặt anh có hai con đường, một là giết cô, vĩnh viễn tuyệt hậu hoạn, không bao giờ phải nghĩ đến nữa, hai là… khiến cho cô đời này chỉ có thể ở bên cạnh anh, mãi cho đến khi anh chơi chán rồi thì thôi. Ngón tay Liên Thành Nhã Trí chậm rãi vuốt ve, đây là động tác anh thường làm khi nghĩ một chuyện gì đấy trong thời gian dài. Cuối cùng, Liên Thành Nhã Trí nhếch môi lên, nụ cười kia nếu dùng 4 chữ để miêu tả chính là “nhất định phải được”. … Dung Nhan đi theo Tô Dục ngồi xuống khu nghỉ ngơi, mới vừa ngồi xuống cô liền nhéo cánh tay Tô Dục một cái, châm chọc: “Anh Tô, trước khi chúng ta đến đây chưa hề nói đến chuyện phải phụ trách cái này, anh định chơi cái gì vậy? Tôi mặc kệ anh có mục đích gì, anh đừng kéo tôi vào, tôi không muốn làm pháo hôi.” Dường như Tô Dục không cảm thấy đau, ôm bả vai Dung Nhan: “Tức giận? Được được, là tôi sau rồi được chưa? Tôi không có ý gì khác, tôi chỉ muốn xem xem đối với Liên Thành Nhã Trí mà nói thì cô có phải là một sự tồn tại đặc biệt hay không thôi.” “Ha ha ha ha.” Dung Nhan lạnh mặt cười hai tiếng cứng đờ, sau đó đẩy Tô Dục ra, “Vấn đề này càng buồn cười hơn đấy. Nếu tôi là đặc biệt đối với Liên Thành Nhã Trí vậy thì tôi cũng chẳng cần làm gì cả, chờ làm mợ chủ nhà họ Liên Thành là được rồi.” Đặc biệt? Thật sự không biết đầu óc của thằng cha Tô Dục này rốt cuộc có phải là thuộc họ heo hay không, anh ta lại dám nghĩ cô là người đặc biệt đối với Liên Thành Nhã Trí? Thật sự quá buồn cười, trên đời này, người phụ nữ có thể khiến Liên Thành Nhã Trí cảm thấy đặc biệt chắc chỉ có mẹ anh. Tô Dục đồng ý gật đầu, “Nói cũng phải, một người đàn ông máu lạnh vô tình như Liên Thành Nhã Trí thì sao có thể cảm thấy một người phụ nữ nào đặc biệt được.” Tuy rằng Tô Dục nói với Dung Nhan như vậy nhưng trong lòng anh ta lại chưa chắc nghĩ vậy. Dựa vào trực giác của đàn ông đối với đàn ông của anh ta, anh ta có thể cảm giác được, đối với Liên Thành Nhã Trí, Dung Nhan là một sự tồn tại đặc biệt, nhưng mà… bản thân chính chủ không muốn thừa nhận, còn vai chính còn lại lại không hề để ý. Đột nhiên Dung Nhan lại thấy được một bóng người quen thuộc, cô nhấp môi cười, cả người dựa vào lưng ghế sô pha, thở dài, “Ngày hôm nay thật sự là quá náo nhiệt, tân hoan, cựu ái, chính cung nương nương cùng lên sân khấu, có trò hay để xem rồi. Nếu lại đến thêm một lốp xe dự phòng nữa thì có thể góp đủ một bàn mạt chược rồi.”
⬅ Trước Tiếp ➡