⬅ Trước Tiếp ➡
53: Lửa giận (2) “Tống Nhu Nhiên cũng tới, sẽ thú vị lắm đấy, xem ra nhà họ Tống còn chưa vượt qua nguy cơ, lại không gặp được Liên Thành Nhã Trí nên dứt khoát chạy đến tìm người.” Tô Dục nhìn theo tầm mắt của Dung Nhan, châm biếm một tiếng. Sau khi nói xong, anh ta lại đột nhiên nói một câu: “Bảo bối, nếu thật sự góp đủ một bàn mạt chược thì tôi chắc chắn đường tài vận của cô sẽ thẳng tắp, chắc chắn sẽ ù mãi.” Dung Nhan trợn mắt xem thường, xem như không nghe thấy câu nói phía sau của Tô Dục, cô hỏi: “Nhà họ Tống gặp nguy cơ? Liên Thành Nhã Trí không giúp vị hôn thê của mình sao?” Tô Dục duỗi tay vuốt cằm Dung Nhan, nhìn một lúc mới cười nói: “Dung Nhan, tôi vừa phát hiện ra rằng cô quá ngây thơ. Cô nghĩ Liên Thành Nhã Trí quá tốt rồi, lúc này anh ta không dẫm lên đầu nhà họ Tống một chân đã là có lương tâm lắm rồi, còn trông cậy vào việc anh ta giúp đỡ ư?” Liên Thành Nhã Trí là ai? Là một người giảo hoạt như hồ ly, hung ác như sói, âm hiểm như rắn, là một người sẽ không có tình cảm với bất kỳ ai. Dung Nhan sửng sốt một lúc mới nói, “Làm vợ chưa cưới của Liên Thành Nhã Trí đúng là vì đời trước không đốt hương bái Phật.” Bên này hai người đang thảo luận về Tống Nhu Nhiên và Liên Thành Nhã Trí. Bên kia, Liên Thành Nhã Trí đang không kiên nhẫn ứng phó với Tống Nhu Nhiên, Liên Thành Nhã Trí móc ra một cái khăn tay, nghiêm túc chà lau mu bàn tay vừa bị Tống Nhu Nhiên chạm qua, chậm rãi nói: “Tôi nói rồi, nếu cô đến tìm tôi vì chuyện này thì tôi sẽ khiến nhà họ Tống các người bị xóa tên khỏi thủ đô từ hôm nay trở đi đấy.” Nói xong câu này, anh cũng lau gần xong, sau đó vứt khăn xuống mặt đất. Ngay lúc này Tống Nhu Nhiên như bị rơi vào động băng, đối với cô ta, cô ta rất rõ ràng, ở dưới cái nhìn của Liên Thành Nhã Trí, nhà họ Tống bọn họ như là cái khăn tay anh vừa vứt bỏ vậy, đối với anh nhà họ bé nhỏ không đáng kể. Tống Nhu Nhiên thất hồn lạc phách, tân hoan của Liên Thành Nhã Trí đứng ở cách đó không xa thì kiêu căng ngạo mạn. “Rất xin lỗi… Sau này em… sẽ không… lại làm phiền anh vì chuyện này nữa.” Tống Nhu Nhiên không muốn chia tay với Liên Thành Nhã Trí, dù anh chẳng quan tâm việc chết sống của nhà họ Tống, nhưng mặc kệ tất cả, hiện tại cô ta vẫn là vị hôn thê của anh, chỉ cần có thân phận này, kể cả nhà họ Tống sụp đổ thì cô ta cũng sẽ không bị xóa tên khỏi xã hội thượng lưu ở thủ đô. Vậy nên, Tống Nhu Nhiên không nỡ cắt đứt với anh, cô ta càng sẽ không khắc khẩu với anh vì chuyện này. Tống Nhu Nhiên lung la lung lay rời đi, lúc này chút phiền chán trên mặt Liên Thành Nhã Trí mới hơi tốt hơn một chút. Giờ lỗ tai anh được thanh tĩnh, theo bản năng anh muốn thấy Dung Nhan, chỉ là anh mới xoay người đã thấy Dung Nhan đang kéo vai Tô Dục cười sáng sủa, cô hơi chu môi lên, tay bắt lấy cánh tay Tô Dục, dường như đang làm nũng, Tô Dục rút tay ôm eo nhỏ của cô ra, cúi đầu hôn trán cô, hai người thân thân mật mật, không một chút kiêng dè người khác, màn này khiến Liên Thành Nhã Trí cảm thấy cực kỳ chói mắt. Hai mắt Liên Thành Nhã Trí che kín khói mù… Ba lần liên tiếp chọc giận anh, Dung Nhan, cô giỏi lắm!!! … Tô Dục không thể luôn đi cùng Dung Nhan, anh ta còn phải nói chuyện với mấy đối tác trên thương trường. Anh ta vừa rời khỏi thì “tân hoan” của Liên Thành Nhã Trí liền tới. Cô ta trông yếu đuối, nhát gan như một con thỏ trắng nhỏ, “Chị Dung, em có thể ngồi ở chỗ này không?” Dung Nhan đến liếc nhìn cô ta một cái đều lười, “Tùy cô, dù sao thì đây cũng không phải nhà tôi.” Nếu là nhà cô thật thì cô thề sẽ lập tực cho con bé này hai chữ “cút đi”. “Tân hoan” ngồi bên cạnh Dung Nhan, hơi nghiêng đầu, khờ dại nói: “Chị Dung, em tên là Mạnh Đại Đại, chị gọi em là Đại Đại là được rồi.”
⬅ Trước Tiếp ➡