⬅ Trước Tiếp ➡
51: Cực kỳ chói mắt (2) Tô Dục cười ha hả nói: “Mọi người đều không phải là người ngoài, nói nghe chút nào.” Lời nói này khá thú vị, mọi người đều không phải là người ngoài? Đương nhiên không phải là người ngoài rồi, cũ và mới, “cựu” và “tân” đều đã từng là người có quan hệ thân mật nhất. Dung Nhan đứng ở một bên lạnh nhạt xem, càng xem càng cảm thấy cô vốn là nhân vật chính mà hai người đang nói nhưng giờ cô lại thành một kẻ ngoài cuộc. Dung Nhan nghĩ, có lẽ vốn dĩ cô chính là người ngoài cuộc. Trận tranh cãi này gọi là cuộc chiến tranh của người cũ thực ra căn bản là cuộc đối chọi của Tô Dục và Liên Thành Nhã Trí. Cô… là một con cá trong chậu vô tình bị liên lụy mà thôi. Liên Thành Nhã Trí nhìn Tô Dục, một lát sau mới nói: “Hiện tại tôi lại muốn biến “cũ” thành “tân hoan”.” Anh vừa nói vừa nhìn Tô Dục, nhưng mỗi câu mỗi chữ lại hình như là chuyên môn nói cho Dung Nhan nghe. Dung Nhan run rẩy cả người, chuyện vui này thực sự không buồn cười chút nào, không thấy được cô gái “hoa đen” nhỏ bên cạnh Liên Thành Nhã Trí đang dùng ánh mắt giết người nhìn cô sao? Trên mặt Dung Nhan vẽ ra một nụ cười xa cách, mang theo vài phần đoan trang một cách cố tình, kéo giãn khoảng cách giữa cô và Liên Thành Nhã Trí: “Anh Liên Thành thích nói đùa thật đấy.” “Nếu không phải nói đùa thì sao?” Lúc này Liên Thành Nhã Trí nhìn cô mà nói, cặp mắt phượng hẹp dài bắn ra tia sáng lạnh như có thể xuyên thấu tim cô vậy. Đóa hoa đen nhỏ bên cạnh anh cũng chạy nhanh theo sát, trừng Dung Nhan một cách oán độc, trong nháy mắt cô có cảm giác bốn bề thọ địch. Không chờ Dung Nhan nói chuyện, Tô Dục đã cười ha hả rồi nói: “Nhưng giờ đã muộn rồi.” Một chữ “muộn” có ý tứ vii cùng rõ ràng, đơn giản, chính là đã muộn rồi. Tô Dục nói câu này xong thì không khí trầm mặc và xấu hổ giữa bốn người rơi vào vô hạn tuần hoàn, nhưng khổ nỗi là không một ai chịu rời đi. Dung Nhan đi giày cao gót, gót giày quá nhỏ nên khiến việc giữ cân bằng của cô không được tốt, đứng lâu khiến gót chân có hơi đau, chân đã đau mà tâm linh còn bị hai người đàn ông này dày vò. Dung Nhan dứt khoát dựa vào người Tô Dục, liều lĩnh mà chu môi, hờn dỗi nói: “Chân em đau, chúng ta qua bên kia ngồi được không?” Tô Dục lập tức giơ tay đỡ Dung Nhan, “Đau chân? Giày hôm nay không vừa chân sao? Thật là, sao em không nói sớm?” Nghe thì là anh ta đang trách móc Dung Nhan nhưng ai cũng có thể nghe được sự quan tâm và thân mật trong lời nói của anh ta. Chỉ có điều là thật hay giả thì còn phải nghiên cứu thêm. Tô Dục nói với Liên Thành Nhã Trí: “Anh Nhã, tôi đưa cô ấy qua bên kia, lát nữa nói chuyện tiếp.” Nói xong, anh ta liền đỡ Dung Nhan qua chỗ nghỉ ngơi. Bọn họ vừa mới đi thì sắc mặt của Liên Thành Nhã Trí đã trở nên âm trầm trong nháy mắt, trong ánh mắt dường như cất giấu mưa rền gió dữ sắp bùng nổ, chờ đến khi anh tức giận sẽ quét sạch một tòa thành trì. Cô gái bên người anh lại cố tình không biết điều, dùng giọng điệu nũng nịu nói: “Anh Nhã, anh Tô đối xử với chị Dung Nhan tốt thật đấy.” Liên Thành Nhã Trí không nói gì, chỉ liếc cô ta một cái, cô ta liền run rẩy không dám mở miệng nữa. Liên Thành Nhã Trí nhìn bóng dáng Dung Nhan, một tháng không gặp, cô không có một chút tiều tụy, ngược lại, gương mặt hồng hào, sắc mặt vô cùng tốt, váy tơ lụa dài màu tím mặc trên người cô rất hợp, da thịt trắng như sương như tuyết, khiến anh lập tức nghĩ đến cảm giác khi vuốt ve nó, chúng mượt mà hơn cả tơ lụa. Rãnh ngực hơi lộ khiến người mơ màng, không có ai rõ hơn Liên Thành Nhã Trí là chúng mềm mại, mất hồn cỡ nào. Chỉ cần nghĩ đến những điều này, anh lập tức cảm thấy thân thể mình nhớ cô nhớ đến phát đau.
⬅ Trước Tiếp ➡