Chương 47
47: Không ngại (2) Lúc này, nụ cười của Tô Dục không hề mang chút mưu mô nào, anh ta chỉ cười vì vui vẻ, cho nên anh ta vốn đã đẹp nay càng thêm tuấn tú trước mặt Dung Nhan. Dung Nhan nhìn gương mặt của Tô Dục, thở dài một tiếng: Ông trời, ông không công bằng, nếu người có gương mặt này là con gái thì tôi sẽ không ghen ghét như vậy. Sau khi cười xong, Tô Dục nhéo vành tai mềm mại của Dung Nhan, “Một giờ một trăm vạn.” Tròng mắt Dung Nhan lập tức sáng lên, xoay người ôm lấy cánh tay Tô Dục: “Anh Tô đã mở miệng thì người ta không đi thì thật không nể mặt mũi anh quá, đương nhiên tôi không thể từ chối rồi.” Tô Dục lại cười ha hả một trận, một tay ôm Dung Nhan đến trước ngực, nhéo cằm cô, trán anh ta đặt lên trán cô, cọ vài cái, “Cô đúng là bảo bối, thật sự không hiểu sao Liên Thành Nhã Trí lại có thể buông tay, nhưng, anh ta buông tay lại lợi cho tôi.” Đầu Dung Nhan nóng lên, lại nói: “Vậy nếu hôm nay gặp được anh Liên Thành, anh cần phải cảm ơn anh ấy.” Sau khi nói xong Dung Nhan liền hối hận, mẹ nó, đầu óc của cô thả lỏng là không ổn, nói cái này làm gì, đi đến trước mặt kim chủ cũ tìm chết sao? Hiện tại chỉ hy vọng Tô Dục đừng nghĩ là thật. Nhưng mà… Tô Dục vuốt cằm của cô, “Nói rất đúng, là nên cảm ơn anh ta, đi nào, tôi đưa cô cô đi mua quần áo.” Tô Dục lái xe trực tiếp mang Dung Nhan tới công ty thiết kế hình tượng cá nhân nổi tiếng. Lúc đi vào, từ đầu đến chân Dung Nhan không đủ một ngàn, lúc đi ra, cả người toàn đồ quý giá, bộ đồ cô mặc trên người có thể đủ mua ba căn phòng. Sau khi cắt đứt với Liên Thành Nhã Trí, đã lâu rồi Dung Nhan không trang điểm tỉ mỉ như vậy, không cần hầu hạ kim chủ nên đương nhiên không cần giày vò chính mình. Cô nhìn dáng vẻ quyến rũ động lòng người của mình trong gương, đúng là như hai người khác nhau so với lúc đi vào. Dung Nhan nhướng mày, tuy rằng không so được với Liên Thành Nhã Trí, nhưng so với yêu nghiệt Tô Dục này thì vẫn ok, ít nhất cô đã dùng gương mặt này để ngủ với người có tiền có quyền nhất thủ đô - Liên Thành Nhã Trí. Dẫm giày cao gót 10 cm màu bạc, trong lúc Tô Dục đang ngạc nhiên, Dung Nhan đến gần anh ta, hai tay ôm lấy cánh tay anh ta, “Đi thôi, kim chủ đêm nay của tôi, hy vọng chúng ta hợp tác vui vẻ.” Dung Nhan rất hợp mặc váy dài, tuy rằng người cô không quá cao gầy nhưng mặc váy dài lại đủ loại phong tình. Lễ phục cúp ngực đơn giản bằng tơ lụa màu tím đậm kết hợp với phong cách trang điểm cùng tông, mái tóc xõa tung chỉ có một sợi dây như chỉ vàng có treo hình giọt nước cố định, viên đá bằng hạt đậu màu tím đặt trên ấn đường cô. Tóc mai hai bên tuỳ ý bay bay, môi đỏ chót, phối với trang sức thuỷ tinh cùng váy dài khiến cô biến thành nữ vương yêu tinh không ai địch lại. Tay Tô Dục vuốt ve gương mặt của Dung Nhan, chính gương mặt như vậy, cũng không phải ngũ quan đẹp nhất lại có thể nở rộ đầy phong tình trêu chọc nhiều người, gian trá như hồ ly, dù ở bên cạnh bạn thì lúc nào cũng nghĩ cách rời đi. Cô gái này đã hoàn toàn khơi dậy lòng hiếu kỳ Tô Dục. Anh ta muốn chinh phục cô, chinh phục hoàn toàn, không liên quan đến yêu, chỉ là lòng hiếu kỳ và cảm thấy rằng nếu không bắt lấy hồ ly này sẽ cảm thấy đáng tiếc. Tô Dục nhìn một lúc, cúi đầu hôn lên má Dung Nhan một cái, nói: “Đi thôi.”