⬅ Trước Tiếp ➡
46: Không ngại (1) Tô Dục vừa nghe, biết đây là điểm mấu chốt của Dung Nhan, Anh ta nhất quyết muốn có được Dung Nhan nên cảm thấy không cần ép cô quá vì dù sao thì sau này cũng còn rất nhiều thời gian. Tay Tô Dục không hề sờ mó lung tung nữa nhưng vẫn ôm chặt eo cô, anh ta cười theo kiểu cực kỳ lưu manh, “Không thể sờ thì hôn vài cái chắc là được?” Không cho Dung Nhan cơ hội nói tiếp, anh ta cúi đầu hôn cô, thậm chí còn ấn chặt đầu cô lúc cô chưa kịp phản ứng lại, không cho cô né tránh, hoàn toàn khống chế tốt tình huống. Tô Dục hôn kiểu bá đạo kịch liệt, thực sự khác một trời một vực với vẻ ngoài tuấn tú dịu dàng của anh ta. Dung Nhan cũng không phải trinh tiết liệt nữ, cô rất yêu cái mạng này của minh. Cô biết hôm nay không để Tô Dục thực hiện được đã rất không dễ dàng, nếu còn không cho anh ta hôn một cái thì chắc chắn sẽ chọc giận anh ta, phản tác dụng. Lúc mấu chốt cho chút ngon ngọt luôn là cách đúng đắn. Hơn nữa, sắc đẹp ở trước mặt, Dung Nhan cũng không phải người làm ra vẻ, cô tự cho là bản thân đang chiếm tiện nghi của anh ta, tự an ủi là những phụ nữ trên đời này có thể hôn Tô Dục không nhiều. Dung Nhan không có tình cảm với Liên Thành Nhã Trí, cũng không có tình cảm với Tô Dục, như vậy, với cô mà nói, hai người họ không khác nhau. Hôn ai cũng như nhau, hơn nữa, cũng không phải chưa từng hôn. Ngay trước mặt Liên Thành Nhã Trí, ngay trước mặt bao nhiêu người cô còn có thể quyến rũ Tô Dục thì giờ cũng không cần phải giả vờ ngây thơ nữa. Dù sao Tô Dục cũng là lưu luyến trong bụi hoa mà không hề dính lấy một cái lá nên đương nhiên có kỹ thuật rất tốt. Nếu không phải Dung Nhan là một người phụ nữ không có ý tưởng không yên phận với anh ta thì có lẽ đã bị anh ta hôn đến động tình. Đáng tiếc, đời này cô chỉ động tình với tiền, với đàn ông ư? Có để làm gì? Đàn ông là sinh vật không đáng tin nhất trên đời. Hai người thở hổn hển rời nhau, môi đều có chút tê dại. Vì thiếu oxy nghiêm trọng nên Dung Nhan đã vô lực ngã vào trong lòng Tô Dục, ánh mắt anh ta nhìn cô sâu không thấy đáy. Dung Nhan rất rõ ràng ánh mắt Tô Dục trong giờ phút này là có ý gì, trước khi Tô Dục sắp có động tác tiếp theo, cô đè ngực anh ta lại, “Anh Tô, anh cần phải giữ lời, đã nói rồi mà, bây giờ không thể phạm quy.” “Xa chấn*?” *Xa chấn: làm tình trên xe. Ha ha, cô không có hứng thú chút nào. Tô Dục nhắm mắt lại, hít sâu mấy hơi, dùng sức ấn Dung Nhan vào trong ngực, giống như muốn siết chặt cơ thể cô nhét vào ngực, như vậy, sẽ không bị cô trêu chọc. Một lúc lâu sau, cuối cùng Tô Dục cũng bình tĩnh lại, giờ phút này Dung Nhan cảm thấy may mắn khi người đàn ông này còn giữ lại chút phong độ. Sau khi đè lửa nóng trong lòng xuống, Tô Dục nói với Dung Nhan: “Tối nay, có một bữa tiệc từ thiện được tổ chức ở tòa nhà The Empire A.” Dung Nhan nhíu mày, toà nhà The Empire A? Nơi này rất quen thuộc, nơi bắt đầu cho việc làm tình nhân của cô, cũng là nơi cô ghét nhất. Nơi đó là nơi cô căm thù đến tận xương tuỷ. Dung Nhan ném cho Tô Dục hai chữ: “Không đi.” Tô Dục liếc xéo cô một cái: “Một giờ mười vạn.” Mí mắt Dung Nhan giật một cái, trong lòng nhanh chóng tính toán, một giờ mười vạn, tiệc từ thiện ít nhất cũng hai ba tiếng, tổng cộng cũng không kiếm được bao nhiêu lại còn có thể gặp kim chủ cũ, đến lúc đó tình huống chắc chắn sẽ trở nên xấu hổ. Mà bản thân cô cũng không thể biết được sẽ xuất hiện loại tình huống gì nữa. Sau khi nhanh chóng tính toán được mất, Dung Nhan lắc đầu: “Vẫn không đi, người ta cũng không phải người cứ thấy tiền là sáng mắt, anh Tô đừng khinh thường người quá đáng.” Tô Dục cười ra tiếng, nghe giọng của anh ta rất vui vẻ, trong giờ phút này, gương mặt tinh xảo của anh ta càng thêm mê người. Một người không che giấu rằng mình là dạng người coi tiền như mạng đột nhiên nói với bạn là cô ấy không phải người cứ thấy tiền là sáng mắt, đây là chuyện buồn cười đến mức nào chứ?
⬅ Trước Tiếp ➡