⬅ Trước Tiếp ➡
48: Anh Liên Thành, đã lâu không gặp (1) Tới khi đi ra bên ngoài Dung Nhan mới phát hiện không biết khi nào đã có năm chiếc siêu xe dừng ở cửa, cái chính giữa là Hummer, giá cả của chiếc xe này khiến Dung Nhan thèm nhỏ dãi. Tô Dục đi đến trước Hummer, tự mình mở cửa cho Dung Nhan: “Mời lên xe, công chúa đẹp nhất đêm nay của tôi.” Dung Nhan âm thầm bĩu môi, công chúa? Cô càng muốn nói: Hãy gọi tôi là nữ vương đại nhân. Siêu xe có cái gì tốt chứ? Dung Nhan cho rằng sự khác nhau duy nhất chính là ngồi vô cùng thoải mái, tâm trạng rất vui vẻ. Huống chi, đối diện lại có một người đàn ông đẹp hơn cả phụ nữ, Dung Nhan cảm thấy đây có thể là thời gian thoải mái nhất đêm nay. Tô Dục vẫn luôn nhìn Dung Nhan, cô rất hưởng thụ, giống như lúc cô hưởng thụ bát mỳ rẻ tiền trước đây. Cứ như trong mắt cô, chiếc siêu xe có giá trị ngàn vạn này hoàn toàn ngang với đồ ăn giá rẻ, cũng có nghĩa là chỉ cần đồ cô thích thì sẽ đều là tốt nhất, mặc kệ trong mắt người khác đó là cái gì? Dung Nhan đúng là một cô gái đầy mâu thuẫn, được bao bọc bởi vô số lớp thần bí, là cô gái làm người muốn nhìn trộm chỗ sâu nhất trong đáy lòng cô. Trong lòng Tô Dục dám chắc chắn một cô gái nhìn qua tục tĩu khó coi như vậy nhưng trên thực tế lại là một cô gái độc nhất vô nhị, nhất định Liên Thành Nhã Trí sẽ không dễ dàng buông tay như vậy, đêm nay, là cơ hội tốt để thử. ... Không bao lâu đã tới tòa nhà The Empire A. Tô Dục vẫn tự mình mở cửa xe cho Dung Nhan, anh ta đỡ tay cô đi xuống, trông cực kỳ phong độ và lịch thiệp khiến cô trông không khác gì một công chúa thật vậy. Dung Nhan ngẩng đầu nhìn tòa cao ốc cao ngất trong đêm, khoé miệng nhếch lên một nụ cười chế giễu. Tô Dục biết cô nghĩ cái gì, vươn tay: “Có thể đi chưa?” “Đương nhiên là được rồi.” Giây tiếp theo Dung Nhan liền điều chỉnh trạng thái tốt nhất, kéo cánh tay Tô Dục, lắc mình đi vào hội trường hội đấu giá từ thiện. Lúc Dung Nhan theo Tô Dục tiến vào hội trường thì tất cả mọi người đều nhìn về phía này, anh Tô từ nổi danh khó chơi hôm nay lại mang một người tới. Tô Dục tuấn tú âm nhu, Dung Nhan quyến rũ, say lòng người, hai người này đứng chung một chỗ thật sự xứng với hai chữ “yêu nghiệt”. Hai người vừa xuất hiện liền cướp lấy sức chú ý của mọi người trong hội trường. Đám người muốn lấy lòng vây lên. Chủ tịch tập đoàn Ngô Thị, đại diện cho bên tổ chức cong eo nịnh nọt: “Thật sự không nghĩ tới anh Tô có thể “đại giá quang lâm” khiến hội đấu giá của chúng tôi “bồng tất sinh huy” rồi.” Tô Dục không để ý đến ánh mắt của người ngoài mà thân mật ôm lấy Dung Nhan, “Khách khí rồi, chỉ có điều là ông đừng lặp lại lời này khi Liên Thành Nhã Trí tới là được.” Sắc mặt của chủ tịch Ngô có phần hơi đỏ vì xấu hổ, vội vàng nói một câu: “Đâu có đâu có…” Nói xong câu này, ông ta không dám xuất hiện trước mặt Tô Dục nữa mà nhanh chóng rời khỏi. Tô Dục nhếch môi, bưng hai ly sâm panh, đưa cho Dung Nhan một ly. Ánh mắt của anh ta vượt qua đỉnh đầu Dung Nhan nhìn người đang đi vào với vẻ mặt nghiền ngẫm, “À, kim chủ cũ của cô tới rồi.” Dung Nhan giật mình, ngay sau đó ngước mắt nhìn lại, bóng dáng cao lớn kia mang theo khí thế khổng lồ, vô hình khiến mọi người nín thở.
⬅ Trước Tiếp ➡