⬅ Trước Tiếp ➡
Thi Hạ giật mình rồi dừng bước.
"Có chuyện gì vậy?" Cô lộ ra hơi mất kiên nhẫn.
"Cô không ngại tôi dẫn bạn gái về nhà sao?" Lệ Cảnh Diễn mở miệng hỏi
Thi Hạ thở dài: "Đây là quyền tự do của anh, miễn là không can dự vào quyền lợi của tôi thì tôi sẽ không phiền đâu."
Ngày đầu tiên bọn họ nhận giấy kết hôn, Lệ Cảnh Diễn đã đặc biệt nhắc nhở cô, bảo cô đừng can thiệp vào chuyện của anh.
Cho nên tới hôm nay, cô vẫn không quên.
Lệ Cảnh Diễn cười cười, đáp lại: "Cô ghê gớm thật."
Thi Hạ không nói gì, khi quay người lên lầu thì có chút cô đơn.
Nhìn Thi Hạ trở về phòng mình, Lệ Cảnh Diễn cũng hết hứng thú.
Anh đẩy Lục Hinh Lâm ra khỏi lòng mình, vẻ mặt Lục Hinh Lâm như còn ở trong mộng.
"Nhưng mà, Cảnh Diễn, giờ trễ rồi sao em về được? Chi bằng em ở lại với anh nhé?" Cô nắm lấy tay Lệ Cảnh Diễn với bộ dạng không nỡ buông tay.
Tuy nhiên, Lệ Cảnh Diễn không có nhiều kiên nhẫn như vậy.
"Đến như thế nào, thì về như thế ấy!"
Anh nói, rồi đứng dậy trở về phòng mình, làm như không nhìn thấy Lục Hinh Lâm.
Lục Hinh Lâm nhìn Lệ Cảnh Diễn cứ như vậy thật sự trở về phòng ngủ, trong lòng thấy hơi buồn bực.
Mà, điều cô ta không biết là, Lệ Cảnh Diễn đẩy cửa phòng của Thi Hạ
Chúng ta là vợ chồng, tất nhiên phải ngủ chung rồi (1)
Lúc Thi Hạ ra khỏi phòng tắm, tóc vẫn còn ướt nhẹp.
Cô đi thẳng đến trước gương trang điểm, cầm chiếc khăn lông thật to và mềm bắt đầu lau tóc, mái tóc của cô đã dài đến ngang vai rồi.
Cô không biết vì sao mình lại luyến tiếc mái tóc đen này, có lẽ vì hồi nhỏ bà ngoại vẫn muốn cô để tóc dài.
Nghĩ tới bà ngoại, cô không nhịn được cúi đầu xuống, nhưng đột chợt bị người phía sau ôm lấy khiến cô hơi hoảng sợ.
Thấy Lệ Cảnh Diễn ôm cô từ phía sau lưng, Thi Hạ trợn to hai mắt.
"Sao anh lại ở đây?"
Cô giùng giằng và không quen Lệ Cảnh Diễn gần gũi với cô như vậy, đồng thời còn ôm cô nữa. . .
Lệ Cảnh Diễn ghé sát vào thì thầm bên tai cô: "Tôi trở về ngủ. . ."
Khuôn mặt và cả người Thi Hạ đột nhiên đỏ lên, cô đẩy Lệ Cảnh Diễn ra và tránh xa anh ngay lập tức.
"Phòng của anh ở đối diện kìa." Cô hơi cúi đầu, có chút xấu hổ lẩm bẩm.
Lệ Cảnh Diễn thở dài nhưng vẫn nằm lên giường của Thi Hạ.
"Tuy nhiên, điều hòa phòng tôi hỏng rồi, tôi sẽ bị nóng."
Thi Hạ sửng sốt, trông có vẻ không tin lắm.
"Sao điều hòa lại bị hỏng được?" Phản ứng đầu tiên của cô chính là, nhất định là Lệ Cảnh Diễn không mở điều hòa, hoặc điều hòa gặp vấn đề gì đó.
"Tôi đi xem thử." Cô nói rồi muốn đi qua phòng của Lệ Cảnh Diễn.
Lệ Cảnh Diễn gật đầu: "Không tin cô cứ đi coi thử."
Lời anh nói có thể là giả nhưng điều hòa đã hỏng vào ban ngày rồi. Song, anh không tìm người đến sửa mà thôi.
Thi Hạ qua phòng Lệ Cảnh Diễn, giằng co một hồi lâu, cuối cùng cô cũng bỏ cuộc.
"Điều hòa trong phòng anh hỏng thật rồi, vậy tối nay tôi ra ngoài ngủ."
Lệ Cảnh Diễn nhìn Thi Hạ, có chút không vui.
Đây là câu trả lời của cô ấy với mình ư?
"Thi Hạ, chúng ta là vợ chồng, ngủ chung một phòng có vấn đề gì sao?" Lệ Cảnh Diễn mở miệng hỏi.
Thi Hạ hơi bất an. Cô không có thói quen ở chung phòng với Lệ Cảnh Diễn.
Huống chi, còn ngủ chung một giường, trước đây lúc ở nhà cũ là không thể làm gì khác.
Nhưng Thi Hạ còn chưa dứt lời, đã bị Lệ Cảnh Diễn cắt ngang.
"Thôi được, tôi qua phòng khách ngủ." Trên mặt anh rất lạnh lùng, thoạt nhìn rất khó chịu.
Thấy Lệ Cảnh Diễn muốn qua phòng khách ngủ, lại nghĩ ở đây là nhà của anh, Thi Hạ bất giác căng thẳng.
⬅ Trước Tiếp ➡