⬅ Trước Tiếp ➡
Khi tiếng chuông cửa vang lên, Lệ Cảnh Diễn còn cảm thấy kì lạ, Thi Hạ không mang chìa khóa theo sao? Nhưng khóa nhà là mật mã vân tay mà!
Nhìn Lục Hinh Lâm ở cửa, Lệ Cảnh Diễn khẽ nhíu mày, có chút khó chịu.
"Cảnh Diễn, anh biến mất cả ngày hôm nay, làm em sốt ruột muốn chết."
Lục Hinh Lâm gặp Lệ Cảnh Diễn rồi, trông có vẻ rất phấn khích, như sắp bổ nhào vào trong ngực anh.
Nhưng lại bị Lệ Cảnh Diễn bình tĩnh né tránh.
"Sao cô biết chỗ này?" Anh mở miệng hỏi.
Lục Hinh Lâm chớp mắt, có vấn đề gì ư?
"Em nghe Lý Thao nói."
Lệ Cảnh Diễn không nói gì, nhưng anh nghĩ trong lòng, ngày mai mình sẽ cho trợ lý Lý Thao tăng ca thêm vài giờ, có lẽ nên làm thêm trong vài ngày sẽ thích hợp hơn!
Tuy nhiên, phản ứng của Thi Hạ rất thờ ơ, không biết khi nhìn thấy Lục Hinh Lâm sẽ có phản ứng gì.
2: Anh dẫn theo phụ nữ bên ngoài về (2)
"Được rồi, vào đi."
Nghe Lệ Cảnh Diễn cho mình vào trong, Lục Hinh Lâm rất kích động, lập tức bước vào nhà của Lệ Cảnh Diễn.
Nhưng Lục Hinh Lâm ở lại, Thi Hạ vẫn chưa về.
Lục Hinh Lâm ở bên cạnh tỏ vẻ nịnh bợ không ngừng, chốc chốc bưng cà phê, một lát thì đưa trái cây, mà nét mặt của Lệ Cảnh Diễn vẫn lạnh lùng trước sau như một
Người phụ nữ này còn tiếp tục vồn vã nữa, anh sẽ ném cô ta ra ngoài! Anh còn làm việc nữa, có thể đừng phiền anh nữa được không!
Tuy nhiên, Thi Hạ vẫn chưa về, lẽ nào cô định ngủ qua đêm không về ư?
Ngay khi anh định ra lệnh tiễn khách với Lục Hinh Lâm thì anh chợt nghe tiếng khóa cửa chuyển động.
Anh đột nhiên ôm Lục Hinh Lâm vào trong ngực mình, ngồi xuống ghế sopha.
Lục Hinh Lâm còn tưởng rằng Lệ Cảnh Diễn đã động lòng với mình, nhanh chóng dâng lên môi đỏ mọng của mình.
Vì vậy, Thi Hạ vừa đẩy cửa vào thì thấy chồng mình đang ôm người phụ nữ khác ngồi trên ghế sopha ở nhà, đang hôn môi thân mật.
Cô chỉ liếc mắt một cái, tiếp đó, bình tĩnh xoay người đi lên lầu.
Lệ Cảnh Diễn liếc nhìn Thi Hạ, đúng thật là rất bình tĩnh.
Vậy mà không có phản ứng gì?
Anh đẩy Lục Hinh Lâm từ trong lòng mình ra.
"Cô về rồi à?" Anh cười chào hỏi Thi Hạ.
Thi Hạ gật đầu, trong mắt cô không giấu được vẻ căm ghét: "Ừm, nghỉ ngơi sớm một chút, ngủ ngon."
Cô ghét chứng kiến mấy người đàn ông phong lưu. Hơn ai hết, cô biết rõ mình không có tư cách kiểm soát Lệ Cảnh Diễn.
Tuy nhiên, Lục Hinh Lâm lại duỗi bàn tay trắng như ngọc của cô ta chỉ vào trước mặt Thi Hạ.
"Cảnh Diễn, cô ta là ai? Là người giúp việc của anh hả?"
Lệ Cảnh Diễn cười, len lén liếc nhìn, cô vợ anh bình tĩnh biết bao, ngay cả tiểu tam cũng coi cô như người giúp việc!
"Vợ tôi đó."
Lục Hinh Lâm ngây ngẩn cả người, đây là vợ của Lệ Cảnh Diễn ư?
Xem ra, lời đồn bà Lệ không được cưng chiều không phải là giả nhỉ?
Chồng của mình dẫn người phụ nữ khác về nhà, bà Lệ còn có thể bình tĩnh một cách hiếm thấy như vậy!
Lục Hinh Lâm cười, lắc lắc cái mông của mình đi tới: "Hóa ra là bà Lệ, tôi đã ngưỡng mộ từ lâu."
Thi Hạ cười: "Haha, không dám nhận."
Lệ Thanh Diễn ở bên cạnh cũng đang tức giận đến nghiến răng kèn kẹt, đây có phải là phản ứng của phụ nữ không vậy?
Được, được lắm!
"Lệ Cảnh Diễn, tôi ngủ không sâu lắm, ban đêm anh gây ít tiếng động thôi nhé, cảm ơn."
Thi Hạ cười, quay người chuẩn bị rời đi, chẳng qua là, khoảnh khắc quay người, đôi mắt cô trở nên ảm đạm khác thường.
Anh là chồng của mình, dù chỉ là trên danh nghĩa, nhưng anh dẫn người phụ nữ khác về nhà để khiêu chiến giới hạn nhẫn nại của cô!
Lúc đầu, cô tưởng rằng Lệ Cảnh Diễn rất tốt, ít nhất, còn có thể chung sống. Bây giờ xem ra cô đã nghĩ quá nhiều rồi.
"Thi Hạ, cô đứng lại." Lệ Cảnh Diễn đột nhiên mở miệng gọi.
⬅ Trước Tiếp ➡